Đừng Động Nữa…Đ...
Công Tử Ca
2024-12-23 09:55:39
Dưới chân núi ngoài xe của Kiều Khương, còn có hai chiếc xe tải.
Đường lên núi có một chiếc đèn đường bị hỏng, chỉ còn ánh đèn cách đó trăm mét, chiếu le lói về phía bãi đỗ xe.
Nóc của chiếc xe con màu đỏ đong đưa, cách một khoảng cũng nghe thấy tiếng phụ nữ rên rỉ, tiếng thở dốc trầm khàn hỗn loạn của đàn ông.
Đèn xe trên đầu mở ra, trong tầm mắt của Kiều Khương đều là cơ thể cứng rắn của người đàn ông, cô bắt lấy hai bờ vai anh, cổ ưỡn cao, một đôi mắt đào hoa vì khoái cảm mà mất đi tiêu cự, cô há miệng thở dốc, hơi thở không át nổi tiếng rên rỉ.
Người đàn ông làm cô với sức lực mạnh mẽ, từng cú từng cú thúc vào bên trong động nhỏ, đôi vú trắng nõn bị làm nẩy tưng tưng, anh há mồm ngậm lấy núm vú, miệng rộng cắn nuốt, đưa cả bên vú vào trong miệng, đầu lưỡi nóng bỏng cuốn núm ti mút thật mạnh.
Kiều Khương run rẩy, bóp chặt cổ anh…
Tốc độ cắm vào rất nhanh, hơn nữa của anh kích cỡ quá lớn, mỗi cú thúc như muốn đỉnh xuyên qua người cô, da đầu Kiều Khương tê dại, khoái cảm dọc theo xương cùng bò theo làn da lan tràn khắp cơ thể, bụng nhỏ run run hai cái, cô ôm cổ anh kêu lên:
“Đừng động nữa…đừng động…ưm ưm aaaa”
Cô cao trào.
Khoái cảm cực hạn làm cả người cô rơi vào trạng thái choáng váng.
Yến Chiêu coi như mắt điếc tai ngơ, giữ chặt cánh mông cô, eo hông điên cuồng nẩy lên phía trên, toàn bộ khoang xe đều đong đưa lên xuống, bên tai là tiếng bành bạch dâm dục.
Kiều Khương bị làm đến mức không chịu nổi, móng tay cắm vào cần cổ anh, trong họng kêu gào hỗn loạn, cả người run rẩy, hốc mắt nóng lên cúi xuống cắn cần cổ tạo ra dấu răng rớm máu, hai tay đánh lung tung trên vai lưng, móng tay cào anh lưu lại vô số vết đỏ.
Yến Chiêu thúc hơn mười phút, Kiều Khương cao trào sáu lần, dưới ghế đều là nước dâm lênh láng, anh xoa mông cô, cắm vào thật mạnh trong cơ thể cô mấy chục cái, lúc này mới dừng bên trong độ sâu nhất bắn tinh. Kiều Khương ghé vào vòm ngực rộng lớn, vẫn còn đang run rẩy, không biết vì lâu không làm, hay vì Yến Chiêu quá mạnh mẽ, cô đắm chìm ở dư vị cao trào gần một phút, vẫn chưa hòa hoãn lại.
Đường lên núi có một chiếc đèn đường bị hỏng, chỉ còn ánh đèn cách đó trăm mét, chiếu le lói về phía bãi đỗ xe.
Nóc của chiếc xe con màu đỏ đong đưa, cách một khoảng cũng nghe thấy tiếng phụ nữ rên rỉ, tiếng thở dốc trầm khàn hỗn loạn của đàn ông.
Đèn xe trên đầu mở ra, trong tầm mắt của Kiều Khương đều là cơ thể cứng rắn của người đàn ông, cô bắt lấy hai bờ vai anh, cổ ưỡn cao, một đôi mắt đào hoa vì khoái cảm mà mất đi tiêu cự, cô há miệng thở dốc, hơi thở không át nổi tiếng rên rỉ.
Người đàn ông làm cô với sức lực mạnh mẽ, từng cú từng cú thúc vào bên trong động nhỏ, đôi vú trắng nõn bị làm nẩy tưng tưng, anh há mồm ngậm lấy núm vú, miệng rộng cắn nuốt, đưa cả bên vú vào trong miệng, đầu lưỡi nóng bỏng cuốn núm ti mút thật mạnh.
Kiều Khương run rẩy, bóp chặt cổ anh…
Tốc độ cắm vào rất nhanh, hơn nữa của anh kích cỡ quá lớn, mỗi cú thúc như muốn đỉnh xuyên qua người cô, da đầu Kiều Khương tê dại, khoái cảm dọc theo xương cùng bò theo làn da lan tràn khắp cơ thể, bụng nhỏ run run hai cái, cô ôm cổ anh kêu lên:
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Đừng động nữa…đừng động…ưm ưm aaaa”
Cô cao trào.
Khoái cảm cực hạn làm cả người cô rơi vào trạng thái choáng váng.
Yến Chiêu coi như mắt điếc tai ngơ, giữ chặt cánh mông cô, eo hông điên cuồng nẩy lên phía trên, toàn bộ khoang xe đều đong đưa lên xuống, bên tai là tiếng bành bạch dâm dục.
Kiều Khương bị làm đến mức không chịu nổi, móng tay cắm vào cần cổ anh, trong họng kêu gào hỗn loạn, cả người run rẩy, hốc mắt nóng lên cúi xuống cắn cần cổ tạo ra dấu răng rớm máu, hai tay đánh lung tung trên vai lưng, móng tay cào anh lưu lại vô số vết đỏ.
Yến Chiêu thúc hơn mười phút, Kiều Khương cao trào sáu lần, dưới ghế đều là nước dâm lênh láng, anh xoa mông cô, cắm vào thật mạnh trong cơ thể cô mấy chục cái, lúc này mới dừng bên trong độ sâu nhất bắn tinh. Kiều Khương ghé vào vòm ngực rộng lớn, vẫn còn đang run rẩy, không biết vì lâu không làm, hay vì Yến Chiêu quá mạnh mẽ, cô đắm chìm ở dư vị cao trào gần một phút, vẫn chưa hòa hoãn lại.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro