Mẹ Yêu Xuyên Sách Dắt Tôi Gả Vào Hào Môn

Chương 44

Lãng Đồ

2024-12-21 23:32:07

"Tấm thẻ này đẹp quá." Chi Lê nâng niu vuốt ve tấm thẻ, trong lòng dự định đợi tối nay về nhà sẽ bỏ nó vào hũ ký ức, để bà ngoại cũng biết là con đã nhận được quà của bố mới!

"Nó cũng giống như số tiền polime mà con vừa đếm." Từ Khinh Doanh giải thích, "Lúc con mua đồ, đưa tấm thẻ này ra là có thể thanh toán rồi."

Chi Lê nhìn chằm chằm tấm thẻ ngân hàng, mắt chữ A mồm chữ O, "!!!"

Cái tấm thẻ này vậy mà lại có thể thanh toán giống như tiền polime sao?!

Vậy nó có thể dùng thay cho mấy tờ tiền polime?

Chi Lê xòe bàn tay nhỏ bé ra, so sánh qua lại giữa thẻ ngân hàng và tiền polime, tấm thẻ đen không lớn bằng một nửa tờ tiền polime, một nửa của một trăm tệ, năm mươi tệ?

Từ Khinh Doanh nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Chi Lê, trong lòng thầm nghĩ, lúc nãy hình như không nghe thấy Giang Ngạn Hành nói mật khẩu thanh toán cho Chi Lê.

Cũng thật trùng hợp, điện thoại của Từ Khinh Doanh đột nhiên vang lên tiếng thông báo tin nhắn, trong khung chat của hai người, trợ lý của Giang Ngạn Hành đã gửi mật khẩu thẻ ngân hàng.

Do vấn đề góc quay của camera, cư dân mạng trong phòng livestream không nhìn thấy màn hình điện thoại.

Vì vậy, tổ đạo diễn phát hiện lượng người xem trực tuyến trong phòng livestream của Chi Lê và Từ Khinh Doanh ổn định hơn rất nhiều so với lượng người xem trực tuyến trong phòng livestream của ba gia đình còn lại.

Chi Lê có nhận được mật khẩu hay không, có thể quẹt tấm thẻ ngân hàng này hay không, như thể đã trở thành củ cà rốt treo lơ lửng trước mắt cư dân mạng, nếu không nhìn thấy cảnh quẹt thẻ, bọn họ nhất quyết không tắt livestream!

——

Xe đi qua quảng trường trước cổng, tiếng ồn ào náo nhiệt như sóng biển cuồn cuộn, sau đó dừng lại ở cửa trung tâm thương mại.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


Chi Lê vốn đang áp mặt vào cửa sổ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài, đột nhiên, đôi mắt hạnh sáng lên, duỗi ngón tay chọc chọc cửa sổ, "Mẹ ơi, dì Chung Vi đang đứng ở cửa kìa!"

Từ Khinh Doanh cũng nhìn thấy Chung Vi, ngoài Chung Vi ra, ở cửa còn có nhân viên công tác được tổ chương trình phái đến để quay phim và vệ sĩ được phái đến để duy trì trật tự.

Lần này, Từ Khinh Doanh dẫn Chi Lê ra ngoài, một là để Chi Lê có thể tự mình lựa chọn những vật dụng cần thiết, hai là nhân tiện cho người ta trang trí lại phòng ngủ phụ trong nhà.

Chung Vi bước đến mở cửa xe cho Chi Lê, nụ cười nhàn nhạt nhưng không mất đi sự ấm áp, "Tiểu thư Chi Lê, chúng ta lại gặp mặt rồi, chào buổi chiều."

"Chào buổi chiều dì Chung Vi!" Chi Lê chào hỏi với vẻ tràn đầy năng lượng, ngẩng đầu nhìn thấy người quay phim lạ mặt đang vác camera sau lưng Chung Vi, cô bé cũng mỉm cười vẫy tay, "Chào buổi chiều chú."

Anh quay phim có chút thành kiến với Từ Khinh Doanh, nhưng rất khó có thể lạnh lùng với Chi Lê - đứa trẻ chủ động chào hỏi anh, nên cũng mỉm cười đáp lại, "Chào buổi chiều Chi Lê."

Vừa mới mỉm cười nói xong, nụ cười trên môi Chi Lê càng thêm rạng rỡ, khiến người ta vừa nhìn đã thấy thân thiết.

Chi Lê nghiêng đầu nhìn chằm chằm chiếc camera mà anh quay phim đang vác trên vai, nhỏ giọng hỏi: "Nó giống với những cái được lắp đặt ở nhà sao? Sao trông nó lớn hơn nhiều vậy?"

"Nó quay rõ nét hơn!" Anh quay phim nhớ đến lời dặn dò của đồng nghiệp, nhất định phải quay Chi Lê và Từ Khinh Doanh thật rõ ràng, thu âm lời thoại thật rõ ràng, kiên quyết không để cư dân mạng có cơ hội mắng chửi bọn họ nữa.

Có thể quay rõ nét hơn sao?

Chi Lê nhớ đến hình ảnh của mẹ trên tivi, bĩu môi, "Chú ơi, bây giờ nó đang làm việc sao?"

Anh quay phim nhạy bén nhận ra Chi Lê có lời muốn nói mà không thể nói trên livestream, lập tức phấn khích, đây đều là tư liệu quý giá, vì vậy, anh đè nén lương tâm đang cắn rứt, nói dối: "Chưa làm việc."

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro

Nhận xét của độc giả về truyện Mẹ Yêu Xuyên Sách Dắt Tôi Gả Vào Hào Môn

Số ký tự: 0