Quân Hôn Thập Niên 80: Quân Tẩu Mang Thai Năm Bảo Bối, Phá Vỡ Mười Đời Đơn Truyền Nhà Thủ Trưởng
Tối Hôm Qua Ngư...
Ngốc Manh Đích Hoàn Tử
2024-12-25 04:21:36
Đột nhiên nghe thấy giọng nói, Cố Vãn vô thức quay đầu sang, trong nháy mắt đối diện với một đôi mắt sắc bén trên gương mặt thâm trầm.
Là người đàn ông tối hôm qua.
Anh mặc một thân quân phục, tư thái ưu nhã ngồi ở trên sofa nhìn cô.
Khoan đã…
Tối hôm qua người đàn ông này nói anh tên là gì ấy nhỉ?
Mặc – Bắc – Thâm?
Hình như cô đã nghe thấy ba chữ này ở đâu rồi.
Đột nhiên đôi mắt mơ màng của Cố Vãn nhanh chóng hiện lên vẻ ngạc nhiên lại khiếp sợ.
Mẹ nó!
Cô lại ngủ với vị Mặc gia kia?
Đôi mắt Cố Vãn giật giật, làm sao cũng không nghĩ đến buổi tối đầu tiên mình xuyên đến lại ngủ với siêu cấp đại lão Mặc Bắc Thâm, nghĩ thôi đã thấy không thể tin nổi.
Nên nói cô là con gái thiên đạo vận khí nghịch thiên hay là nghịch thiên đây!
Đột nhiên phát giác ánh mắt người đàn ông nhìn về phía mình, chẳng biết từ khi nào dấy lên một vòng cười như không cười, Cố Vãn không khỏi cảm thấy quẫn bách, vội vàng dời mắt khỏi người anh, sau đó nhìn sang một bên khác.
Cô không thấy được ngay giây phút mình rời mắt đi, người đàn ông ngồi trên ghế sofa nhếch môi, đáy mắt hiện lên ý cười nồng đậm.
Cô nhóc này tối qua trong giấc ngủ còn thi thoảng phát ra âm thanh làm nũng lên án anh.
Sau cùng còn ôm anh cắn mấy cái!
Chỗ xương quai xanh của anh còn mơ hồ có mấy dấu răng.
Dáng vẻ đồ ăn mê người lại còn không chịu thua của cô, đúng là cực kỳ thú vị.
Khóe môi Mặc Bắc Thâm khẽ động, trong lòng ngập tràn gợn sóng.
“Dậy rồi à?”
Nghe thấy giọng nói giàu từ tính của người đàn ông lại một lần nữa truyền đến, Cố Vãn vội vàng đè xuống khiếp sợ trong lòng, gật đầu đáp lại: “Ừm, dậy rồi.”
Giọng nói im bặt mà dừng.
Con mẹ nó!
Cổ họng cô thế mà khàn đến khủng khiếp như vậy.
Cố Vãn đột nhiên có chút xấu hổ, vừa đúng lúc này, cô nhìn thấy độ cong trên khóe môi người đàn ông càng sâu hơn.
“…” Chuyện này càng khiến cô thấy lúng túng hơn.
Trên mặt không khỏi hiện lên một vòng đỏ ửng, vành tai cũng đỏ lên.
Mặc Bắc Thâm nhướng mày, ánh mắt lướt qua gương mặt trong suốt như ngọc của Cố Vãn, bởi vì xấu hổ mà má cô hơi ửng đỏ, giống như trái táo, lại càng khiến cho cô thêm mấy phần cảm giác quyến rũ.
Trong lòng anh không khỏi nóng lên, đặt tờ báo xuống, đứng dậy.
Trong nháy mắt, đôi chân thon dài thẳng tắp của anh đập vào mắt Cố Vãn.
Mắt Cố Vãn sáng lên.
Ôi mẹ ơi, hàng hiếm!
Đại lão quả nhiên là đại lão, nhìn xem, người đàn ông này đơn giản chính là một hormone biết đi đấy!
Thân cao khoảng một mét chín, kết hợp với một gương mặt đẹp trai đến mức không có bạn, cộng thêm khí chất lãnh quý xuất trần, trong đó lại xen lẫn một loại kiệt ngạo khó thuần không gì sánh kịp, trêu chọc người mà không biết chính là nói vị Mặc gia này.
Là người đàn ông tối hôm qua.
Anh mặc một thân quân phục, tư thái ưu nhã ngồi ở trên sofa nhìn cô.
Khoan đã…
Tối hôm qua người đàn ông này nói anh tên là gì ấy nhỉ?
Mặc – Bắc – Thâm?
Hình như cô đã nghe thấy ba chữ này ở đâu rồi.
Đột nhiên đôi mắt mơ màng của Cố Vãn nhanh chóng hiện lên vẻ ngạc nhiên lại khiếp sợ.
Mẹ nó!
Cô lại ngủ với vị Mặc gia kia?
Đôi mắt Cố Vãn giật giật, làm sao cũng không nghĩ đến buổi tối đầu tiên mình xuyên đến lại ngủ với siêu cấp đại lão Mặc Bắc Thâm, nghĩ thôi đã thấy không thể tin nổi.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nên nói cô là con gái thiên đạo vận khí nghịch thiên hay là nghịch thiên đây!
Đột nhiên phát giác ánh mắt người đàn ông nhìn về phía mình, chẳng biết từ khi nào dấy lên một vòng cười như không cười, Cố Vãn không khỏi cảm thấy quẫn bách, vội vàng dời mắt khỏi người anh, sau đó nhìn sang một bên khác.
Cô không thấy được ngay giây phút mình rời mắt đi, người đàn ông ngồi trên ghế sofa nhếch môi, đáy mắt hiện lên ý cười nồng đậm.
Cô nhóc này tối qua trong giấc ngủ còn thi thoảng phát ra âm thanh làm nũng lên án anh.
Sau cùng còn ôm anh cắn mấy cái!
Chỗ xương quai xanh của anh còn mơ hồ có mấy dấu răng.
Dáng vẻ đồ ăn mê người lại còn không chịu thua của cô, đúng là cực kỳ thú vị.
Khóe môi Mặc Bắc Thâm khẽ động, trong lòng ngập tràn gợn sóng.
“Dậy rồi à?”
Nghe thấy giọng nói giàu từ tính của người đàn ông lại một lần nữa truyền đến, Cố Vãn vội vàng đè xuống khiếp sợ trong lòng, gật đầu đáp lại: “Ừm, dậy rồi.”
Giọng nói im bặt mà dừng.
Con mẹ nó!
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cổ họng cô thế mà khàn đến khủng khiếp như vậy.
Cố Vãn đột nhiên có chút xấu hổ, vừa đúng lúc này, cô nhìn thấy độ cong trên khóe môi người đàn ông càng sâu hơn.
“…” Chuyện này càng khiến cô thấy lúng túng hơn.
Trên mặt không khỏi hiện lên một vòng đỏ ửng, vành tai cũng đỏ lên.
Mặc Bắc Thâm nhướng mày, ánh mắt lướt qua gương mặt trong suốt như ngọc của Cố Vãn, bởi vì xấu hổ mà má cô hơi ửng đỏ, giống như trái táo, lại càng khiến cho cô thêm mấy phần cảm giác quyến rũ.
Trong lòng anh không khỏi nóng lên, đặt tờ báo xuống, đứng dậy.
Trong nháy mắt, đôi chân thon dài thẳng tắp của anh đập vào mắt Cố Vãn.
Mắt Cố Vãn sáng lên.
Ôi mẹ ơi, hàng hiếm!
Đại lão quả nhiên là đại lão, nhìn xem, người đàn ông này đơn giản chính là một hormone biết đi đấy!
Thân cao khoảng một mét chín, kết hợp với một gương mặt đẹp trai đến mức không có bạn, cộng thêm khí chất lãnh quý xuất trần, trong đó lại xen lẫn một loại kiệt ngạo khó thuần không gì sánh kịp, trêu chọc người mà không biết chính là nói vị Mặc gia này.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro