Đúng Là Nghĩ Cá...
2025-01-10 14:35:49
Bà nói vậy không phải vì bà có lòng từ bi, mà vì bà đã sớm nhận ra Tình Thiên có chút khác biệt.
Bà thậm chí còn âm thầm nghĩ, biết đâu Tình Thiên là do Bồ Tát phái xuống giúp đỡ nhà mình.
Vì vậy, bất kể Tình Thiên muốn làm gì, chỉ cần không nguy hiểm, Diệp lão thái thái đều cảm thấy con bé có lý do của mình, sau này ắt có nhân quả, nên không muốn ngăn cản.
Chỉ là một lão già câm, thêm một đôi bát đũa, nhà bà bây giờ cũng không phải không lo nổi.
Nhưng nghe Diệp lão thái thái nói vậy, Quách thị đang cắm cúi ăn cơm cũng không nhịn được, bĩu môi: "Đúng rồi, dù sao đại ca đại tẩu bây giờ có tiền mà.
"Năm mươi lượng bạc, đừng nói một lão già, nhặt thêm mấy người nữa cũng nuôi được."
"Con nai này là do lão đại săn được, không muốn ăn thì ngươi đừng ăn." Diệp lão thái thái nói.
Trước đồ ăn, Quách thị lập tức im lặng.
Vì vậy, lão già câm được Diệp lão thái thái ngầm đồng ý cho đi theo nhà họ Diệp.
May mà ngoài bữa đầu tiên đói quá ăn nhiều, bữa trưa và bữa tối hắn cũng ăn như người bình thường, cuối cùng cũng khiến Diệp đại tẩu thở phào nhẹ nhõm, nếu không bà thật sự lo không nuôi nổi.
Buổi tối, mọi người chuẩn bị đi ngủ, lão già câm rất tự giác tìm một chỗ cách xa nhà họ Diệp, cuộn mình trong chiếc áo bông mỏng manh, nằm xuống đất ngủ.
Diệp lão nhị lại đến gọi hắn tới bên đống lửa: "Lão bá, bên này ấm hơn, ngủ ở đây đi, đêm nay ta trực đêm, lão bá không cần lo lắng."
Sau khi tất cả mọi người đã yên giấc, Diệp đại tẩu mới khẽ nói với Diệp lão đại: "Lão gia, thiếp thấy lão gia tử này hình như không chỉ không biết nói chuyện, mà e rằng thần trí cũng có chút không ổn."
"Cũng không chừng, nếu không sao lại có thể giữa trời đông giá rét mà một mình chạy đến nơi hoang vu hẻo lánh này chứ? Nếu không phải chúng ta phát hiện, chắc chắn lão đã chết cóng rồi."
"Vậy giờ phải làm sao?"
"Cứu người rồi, nào có thể bỏ mặc được?" Diệp lão đại đáp, "Ta đã bàn với mấy đệ đệ rồi, đêm nay lão nhị sẽ canh gác, ngày mai lão tam và lão tứ phụ trách kéo xe, ta sẽ đi dạo một vòng trong rừng xem có thể tìm thêm chút gì ăn mang về không."
"Cũng được, chàng lên núi nhớ cẩn thận đấy." Diệp đại tẩu dặn dò.
Sáng sớm hôm sau, Diệp lão đại thức dậy liền thu dọn đồ nghề săn bắn, ăn sáng xong liền chuẩn bị kỹ càng rồi lên đường vào núi.
Diệp đại tẩu vội vàng bế Tình Thiên lên hỏi: "Cha con sắp đi săn rồi, Tình Thiên muốn ăn gì nào?"
Tình Thiên nghe vậy liền đáp: "Ăn thịt dê!"
Diệp lão đại nghe vậy bật cười: "Con nhóc này còn biết thịt dê cơ à? Con đã từng ăn thịt dê chưa?"
Vùng Huy Nam vốn xa xôi hẻo lánh, quanh năm lạnh giá, tuyết phủ trắng xóa đến nửa năm trời, nên căn bản chẳng có ai nuôi dê, ngay cả cỏ khô cũng không đủ cho chúng ăn.
Thỉnh thoảng mới có người lùa đàn dê đi ngang qua, làm thịt vài con bán ngay tại làng, dân làng mới được ăn thịt dê một bữa.
Vì vậy Diệp lão đại không ngờ Tình Thiên lại biết đến thịt dê.
Diệp lão thái thái nói: "Ôi chao, nó biết gì là thịt dê chứ, chắc là tối qua ta lẩm bẩm rằng trời lạnh quá, nếu có thể nấu một nồi canh dê để sưởi ấm thì tốt biết mấy, kết quả là bị con quỷ nhỏ lanh lợi này nghe thấy rồi nhớ kỹ."
Tình Thiên vội vàng gật đầu, đưa hai tay nhỏ bé ôm lấy mặt Diệp lão đại, nghiêm túc dặn dò: "Cha, bắt dê về cho bà nội ăn nhé."
"Haha!" Diệp lão đại chẳng để tâm đến lời này, dê rừng đâu phải dễ gặp, bèn thuận miệng dỗ dành con, "Cha sẽ cố gắng, được không nào?"
Tuy nói là vào núi săn bắn, nhưng Diệp lão đại vẫn phải bám theo hướng di chuyển của đoàn xe, không dám để mình bị bỏ lại quá xa.
Hắn đi cả buổi sáng, chỉ săn được hai con gà rừng, nhặt được một giỏ nấm nhỏ, đừng nói dê rừng, ngay cả sợi lông của loài vật bốn chân cũng chẳng thấy.
Tuy mang về như vậy cũng có thể nấu một nồi gà rừng hầm nấm, nhưng nghĩ đến Diệp lão thái thái muốn ăn canh dê, Diệp lão đại quyết định ăn tạm chút gì đó rồi đi thêm một đoạn nữa.
Hắn tìm một con suối nhỏ, rửa mặt mũi tay chân, lấy bánh ngô mà Diệp đại tẩu làm cho ra, vừa ăn vừa uống nước suối mát lạnh.
Ai ngờ hắn vừa ăn được một nửa thì nghe thấy tiếng xào xạc vọng lại từ bụi cây gần đó.
Với kinh nghiệm dày dặn, Diệp lão đại lập tức cảm thấy có động vật đến uống nước, bèn nín thở bất động, miếng bánh đang ăn dở cũng không dám nhai nữa.
Bụi cây lại rung lên một trận, rồi một cái đầu trắng muốt thò ra.
Trên đầu trắng muốt có hai cái sừng, cằm có một chòm râu trắng phất phơ.
Đây chẳng phải dê rừng thì là gì!
Đúng là nghĩ gì được nấy!
Diệp lão đại lặng lẽ cúi người xuống, toàn thân gồng lên, như một cây cung đã sẵn sàng bắn tên.
Có lẽ vì nơi này ít người lui tới, nên con dê rừng không mấy cảnh giác, chỉ nấp trong bụi cây quan sát một lúc, thấy không có thú dữ mới yên tâm ra bờ suối.
Ngay khi nó cúi đầu uống nước, Diệp lão đại cầm dao găm lao tới.
Hắn ghì chặt con dê rừng xuống đất, một tay giữ chặt cổ nó để đề phòng nó chạy thoát, tay kia nhanh chóng cắt đứt yết hầu nó.
Bà thậm chí còn âm thầm nghĩ, biết đâu Tình Thiên là do Bồ Tát phái xuống giúp đỡ nhà mình.
Vì vậy, bất kể Tình Thiên muốn làm gì, chỉ cần không nguy hiểm, Diệp lão thái thái đều cảm thấy con bé có lý do của mình, sau này ắt có nhân quả, nên không muốn ngăn cản.
Chỉ là một lão già câm, thêm một đôi bát đũa, nhà bà bây giờ cũng không phải không lo nổi.
Nhưng nghe Diệp lão thái thái nói vậy, Quách thị đang cắm cúi ăn cơm cũng không nhịn được, bĩu môi: "Đúng rồi, dù sao đại ca đại tẩu bây giờ có tiền mà.
"Năm mươi lượng bạc, đừng nói một lão già, nhặt thêm mấy người nữa cũng nuôi được."
"Con nai này là do lão đại săn được, không muốn ăn thì ngươi đừng ăn." Diệp lão thái thái nói.
Trước đồ ăn, Quách thị lập tức im lặng.
Vì vậy, lão già câm được Diệp lão thái thái ngầm đồng ý cho đi theo nhà họ Diệp.
May mà ngoài bữa đầu tiên đói quá ăn nhiều, bữa trưa và bữa tối hắn cũng ăn như người bình thường, cuối cùng cũng khiến Diệp đại tẩu thở phào nhẹ nhõm, nếu không bà thật sự lo không nuôi nổi.
Buổi tối, mọi người chuẩn bị đi ngủ, lão già câm rất tự giác tìm một chỗ cách xa nhà họ Diệp, cuộn mình trong chiếc áo bông mỏng manh, nằm xuống đất ngủ.
Diệp lão nhị lại đến gọi hắn tới bên đống lửa: "Lão bá, bên này ấm hơn, ngủ ở đây đi, đêm nay ta trực đêm, lão bá không cần lo lắng."
Sau khi tất cả mọi người đã yên giấc, Diệp đại tẩu mới khẽ nói với Diệp lão đại: "Lão gia, thiếp thấy lão gia tử này hình như không chỉ không biết nói chuyện, mà e rằng thần trí cũng có chút không ổn."
"Cũng không chừng, nếu không sao lại có thể giữa trời đông giá rét mà một mình chạy đến nơi hoang vu hẻo lánh này chứ? Nếu không phải chúng ta phát hiện, chắc chắn lão đã chết cóng rồi."
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Vậy giờ phải làm sao?"
"Cứu người rồi, nào có thể bỏ mặc được?" Diệp lão đại đáp, "Ta đã bàn với mấy đệ đệ rồi, đêm nay lão nhị sẽ canh gác, ngày mai lão tam và lão tứ phụ trách kéo xe, ta sẽ đi dạo một vòng trong rừng xem có thể tìm thêm chút gì ăn mang về không."
"Cũng được, chàng lên núi nhớ cẩn thận đấy." Diệp đại tẩu dặn dò.
Sáng sớm hôm sau, Diệp lão đại thức dậy liền thu dọn đồ nghề săn bắn, ăn sáng xong liền chuẩn bị kỹ càng rồi lên đường vào núi.
Diệp đại tẩu vội vàng bế Tình Thiên lên hỏi: "Cha con sắp đi săn rồi, Tình Thiên muốn ăn gì nào?"
Tình Thiên nghe vậy liền đáp: "Ăn thịt dê!"
Diệp lão đại nghe vậy bật cười: "Con nhóc này còn biết thịt dê cơ à? Con đã từng ăn thịt dê chưa?"
Vùng Huy Nam vốn xa xôi hẻo lánh, quanh năm lạnh giá, tuyết phủ trắng xóa đến nửa năm trời, nên căn bản chẳng có ai nuôi dê, ngay cả cỏ khô cũng không đủ cho chúng ăn.
Thỉnh thoảng mới có người lùa đàn dê đi ngang qua, làm thịt vài con bán ngay tại làng, dân làng mới được ăn thịt dê một bữa.
Vì vậy Diệp lão đại không ngờ Tình Thiên lại biết đến thịt dê.
Diệp lão thái thái nói: "Ôi chao, nó biết gì là thịt dê chứ, chắc là tối qua ta lẩm bẩm rằng trời lạnh quá, nếu có thể nấu một nồi canh dê để sưởi ấm thì tốt biết mấy, kết quả là bị con quỷ nhỏ lanh lợi này nghe thấy rồi nhớ kỹ."
Tình Thiên vội vàng gật đầu, đưa hai tay nhỏ bé ôm lấy mặt Diệp lão đại, nghiêm túc dặn dò: "Cha, bắt dê về cho bà nội ăn nhé."
"Haha!" Diệp lão đại chẳng để tâm đến lời này, dê rừng đâu phải dễ gặp, bèn thuận miệng dỗ dành con, "Cha sẽ cố gắng, được không nào?"
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Tuy nói là vào núi săn bắn, nhưng Diệp lão đại vẫn phải bám theo hướng di chuyển của đoàn xe, không dám để mình bị bỏ lại quá xa.
Hắn đi cả buổi sáng, chỉ săn được hai con gà rừng, nhặt được một giỏ nấm nhỏ, đừng nói dê rừng, ngay cả sợi lông của loài vật bốn chân cũng chẳng thấy.
Tuy mang về như vậy cũng có thể nấu một nồi gà rừng hầm nấm, nhưng nghĩ đến Diệp lão thái thái muốn ăn canh dê, Diệp lão đại quyết định ăn tạm chút gì đó rồi đi thêm một đoạn nữa.
Hắn tìm một con suối nhỏ, rửa mặt mũi tay chân, lấy bánh ngô mà Diệp đại tẩu làm cho ra, vừa ăn vừa uống nước suối mát lạnh.
Ai ngờ hắn vừa ăn được một nửa thì nghe thấy tiếng xào xạc vọng lại từ bụi cây gần đó.
Với kinh nghiệm dày dặn, Diệp lão đại lập tức cảm thấy có động vật đến uống nước, bèn nín thở bất động, miếng bánh đang ăn dở cũng không dám nhai nữa.
Bụi cây lại rung lên một trận, rồi một cái đầu trắng muốt thò ra.
Trên đầu trắng muốt có hai cái sừng, cằm có một chòm râu trắng phất phơ.
Đây chẳng phải dê rừng thì là gì!
Đúng là nghĩ gì được nấy!
Diệp lão đại lặng lẽ cúi người xuống, toàn thân gồng lên, như một cây cung đã sẵn sàng bắn tên.
Có lẽ vì nơi này ít người lui tới, nên con dê rừng không mấy cảnh giác, chỉ nấp trong bụi cây quan sát một lúc, thấy không có thú dữ mới yên tâm ra bờ suối.
Ngay khi nó cúi đầu uống nước, Diệp lão đại cầm dao găm lao tới.
Hắn ghì chặt con dê rừng xuống đất, một tay giữ chặt cổ nó để đề phòng nó chạy thoát, tay kia nhanh chóng cắt đứt yết hầu nó.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro