Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu - Chi Cửu
Chàng trai thân...
Chi Cửu
2025-04-03 10:16:20
Tống Từ Tự khẽ nhếch môi cười: “Tên này thật sự là đang vô hình mà khoe khoang đây.” Nhưng cậu cũng phải thừa nhận, Lộ Hủ thực sự là trung tâm, mọi hành động của cậu không ai có thể bỏ qua.
Tống Từ Tự thu lại ánh mắt, nhìn sang chỗ khác, trong đám đông, cậu lờ mờ nhìn thấy Trần Nam, ánh mắt cậu không muốn rời khỏi cô, ngẩng đầu nhìn về phía cô, lúc này mới biết cô cũng ở đây.
Biết cô đến xem bóng rổ, Tống Từ Tự lập tức cảm thấy hứng thú hơn, quyết định lát nữa nhất định phải thể hiện thật tốt trên sân để cô ghi nhớ mình.
Nhưng Trần Nam chỉ đưa mắt về phía khác, cô đang nhìn gì vậy?
Cậu không hiểu, theo ánh mắt của Trần Nam nhìn về phía trước, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Lộ Hủ.
Cậu khẽ giật mình, nhìn vào đôi mắt lóe lên ý cười của cô, rồi lại dường như có chút cẩn trọng mà len lén liếc nhìn Lộ Hủ phía trước.
Tống Từ Tự cúi đầu, lòng nặng trĩu, cậu nghĩ, chắc là cô chỉ theo mọi người cho vui thôi, dù sao thì cũng có nhiều người đang nhìn Lộ Hủ mà.
Chắc là vậy, nhất định là như thế.
Cậu quay đi, không nhìn Trần Nam nữa, tập trung ném bóng, từng quả bóng một lướt qua vòng rổ rồi rơi xuống đất, như đang lặng lẽ xả hết tâm sự gì đó.
Rất nhanh, phần chuẩn bị trước trận đấu kết thúc.
Tiếng còi vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu.
Ngay từ khi bắt đầu, đội kia đã chiếm thế thượng phong, đội của Lộ Hủ phòng ngự không tốt, để mất khá nhiều điểm.
Tống Từ Tự được phân công đứng bên cạnh cản người, ngay từ đầu hiệp cậu đã rất mạnh mẽ, như thể bị điên vậy.
“Cái số 12 này, điên rồi à? Mới bắt đầu trận mà đã tiêu hao sức lực thế này, lát sau liệu có chịu nổi không?”
Mấy cậu con trai dưới khán đài lớn tiếng bàn tán. Trần Nam ở ngay bên cạnh, cô liếc nhìn cậu thanh niên mặc áo số 12, quả thật cậu chơi rất mạnh mẽ, mặc dù tốn sức nhưng đã cản được không ít cú bóng.
Tống Từ Tự cản được một quả, Lộ Hủ ở chéo đối diện, vỗ tay với cậu, cậu làm động tác giả dưới nách rồi chuyền bóng, ném thẳng vào tay của Lộ Hủ.
Cục diện thay đổi, Lộ Hủ phá vỡ hàng phòng ngự, dốc sức ném một cú, một quả ba điểm đẹp mắt vào rổ.
Toàn sân bùng nổ, mọi người reo hò cổ vũ cho cậu.
Nhưng trong hiệp đầu tiên, lợi thế vẫn thuộc về đội đối phương. Khi đến hiệp hai, còn năm phút trước khi trận đấu kết thúc, hai đội vẫn cách nhau chín điểm.
Giờ nghỉ giữa hiệp, giáo viên thể dục huấn luyện đội của Lộ Hủ kéo cả đội lại, nghiêm túc bàn về tình hình và cách bố trí trong năm phút cuối cùng này.
Sau giờ nghỉ, năm phút cuối cùng bắt đầu.
Vừa lên sân, Cố Dương Thanh đã giành được bóng, nhờ vào di chuyển linh hoạt, ném được một cú ba điểm, thu hẹp khoảng cách xuống còn sáu điểm.
Trong thời gian tiếp theo, họ phối hợp ăn ý, ngay ngắn không rối loạn, hoàn toàn không có chút lo lắng sẽ thua cuộc.
Liên tục ghi được vài cú bóng, khoảng cách giữa hai đội từ chín điểm ban đầu đã thu hẹp xuống còn ba điểm.
Tình hình này rõ ràng đã làm đảo lộn nhịp điệu của đội đối phương, họ bắt đầu trở nên nóng nảy, trong hai phút cuối cùng tập trung đối phó với Lộ Hủ.
Cậu là trụ cột của cả đội, trong số điểm ghi được, phần lớn đều là do cậu phối hợp với Tống Từ Tự mà có.
Trong lúc chơi bóng, đối phương cố ý dùng vai đẩy cậu.
Lộ Hủ không giữ được thăng bằng, cả người ngã về phía sau, đập mạnh xuống đất.
Giáo viên vội vàng hô tạm dừng, một đám người xúm lại hỏi han tình hình của cậu.
Hiện trường bỗng chốc im bặt, Trần Nam chứng kiến cậu ngã, hơi thở dường như ngừng lại, hai tay siết chặt vào nhau.
Cô cố gắng kiễng chân, cố nhìn rõ tình hình phía trước.
Xung quanh Lộ Hủ là một đám người, ngay cả Trình Hạo Khắc trước giờ không ưa gì cậu cũng có mặt. Mặc dù giữa hai người có hiềm khích, nhưng bây giờ đã là đồng đội, cậu cũng biết phân biệt tình thế.
Tống Từ Tự ngồi xổm xuống đất, lo lắng gọi tên Lộ Hủ, Lộ Hủ khó nhọc mở mắt, cảm thấy cánh tay của mình đặc biệt đau.
“Không sao không sao đâu, không có gì nghiêm trọng cả.” Tống Từ Tự kéo Lộ Hủ đứng dậy.
Lộ Hủ lắc đầu, giữ bình tĩnh, giáo viên của cậu chắc chắn nhiều lần rằng cậu không sao rồi mới tiếp tục trận đấu.
Bên ngoài sân, Ôn Dạng lo lắng nhìn về phía cậu, đến khi thấy cậu đứng dậy mới thở phào nhẹ nhõm.
Lộ Hủ xoa cánh tay, hơi đau, chắc là lúc nãy ngã đã va vào chỗ nào đó.
Trần Nam chen qua đám đông, chen đến hàng đầu, cô để ý thấy động tác xoa cánh tay của Lộ Hủ, lo lắng càng tăng.
Sự cố bất ngờ này là do đối phương cố tình va chạm, trận đấu đã đến lúc then chốt, cậu bạn vừa đâm vào Lộ Hủ trước đó cũng không phải là người chơi chân chính.
Đây là lỗi phạm thứ năm rồi, sau bốn lỗi phạm thì phải chịu hai quả phạt đền.
Thời gian đếm ngược dừng lại, trong đội của Tống Từ Tự, người ném bóng chính xác nhất là Lộ Hủ, cậu một mình gánh vác trách nhiệm, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, cậu vỗ vỗ quả bóng trong tay, hít một hơi sâu, cố gắng thả lỏng, cánh tay nhấc lên, truyền đến một cơn đau nhói, đau đến mức cậu nhăn mày.
Cậu nhẫn nhịn cơn đau, đặt tư thế rồi ném bóng về phía trước, mọi người đều nín thở chăm chú nhìn quả bóng, bóng xoay vài vòng trên miệng rổ rồi lọt vào trong.
Tiếng vỗ tay vang lên khắp sân, cậu tranh thủ khi cảm giác còn tốt, liền ném thêm một quả nữa, lại vào rổ.
Mấy cô gái trong đội cổ vũ bên ngoài sân phấn khích hét to, các nam sinh lớp 10A1 hăng hái vỗ tay, nhìn đối thủ với ánh mắt thách thức.
Trận đấu bước vào giai đoạn gay cấn nhất, khoảng cách giữa hai đội chỉ còn một điểm.
Trong hai phút cuối cùng, đối phương phòng thủ cực kỳ chặt chẽ, muốn ghi thêm một điểm trở nên vô cùng khó khăn.
Khi thời gian chỉ còn 40 giây đếm ngược, đồng đội bên đối thủ vô ý để lỡ bóng, khiến bóng rơi vào tay Tống Từ Tự, cậu nhìn quả bóng bay tới mà ngẩn người, rồi nhanh chóng phản ứng lại: “Lộ Hủ, bóng!”
Nghe thấy tiếng gọi, Lộ Hủ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía cậu, thời gian đếm ngược còn 30 giây.
Tống Từ Tự cách nửa sân ném bóng vào tay Lộ Hủ, cậu nghiến răng, Cố Dương Thanh và vài người khác che chắn đối thủ cho cậu, trong 10 giây cuối cùng, cậu nâng tay, cổ tay khẽ uốn cong, quả bóng trong tay bay về phía rổ.
Thời gian dường như ngưng đọng trong một khoảnh khắc, trái tim Trần Nam cũng bị kéo căng theo quả bóng, trong lòng không ngừng thầm cầu nguyện “Nhất định phải vào, nhất định phải vào.”
Trong giây cuối cùng, quả bóng kêu một tiếng “bịch” rồi vào rổ.
Toàn sân như ngừng lại một giây, sau đó lập tức bùng nổ với tiếng reo hò dữ dội hơn cả trước.
Cuối cùng cậu cũng nhẹ nhõm thở ra, các nam sinh lớp 10-1 không ngần ngại xông lên, quây thành vòng tròn để ăn mừng chiến thắng, họ nâng bổng cậu lên cao rồi lại nhẹ nhàng đỡ xuống.
“Lộ Hủ thật tuyệt!”
“Quả bóng cuối cùng, ngầu chết mình rồi, quả bóng quyết định thắng thua đấy! Anh Lộ, từ nay anh là thần tượng của mình!”
“Làm ơn, nếu tương lai NBA không có anh Lộ, mình sẽ không xem nữa đâu!”
….……
Trần Nam nhìn cú ném ba điểm quyết định cuối cùng của cậu, không biết vì sao mà trong lòng có chút xúc động đến mức mắt hơi ướt.
Từ góc độ này, cô có thể thấy rõ vẻ đau đớn trên gương mặt cậu, nhưng cậu thiếu niên ấy lại gánh trên vai một nghị lực kiên cường. Cậu đã ném thành công cú ném quyết định cuối cùng, giành lấy tiếng reo hò vang dội từ khắp nơi, chiến thắng trong trận đấu đầy nhiệt huyết.
Cậu không làm bất kỳ ai thất vọng .
“Ê, đủ rồi đấy, cậu ấy còn bị thương đấy, mau buông xuống đi.” Tống Từ Tự chen vào, cười vui vẻ, nhưng khi nhớ ra lúc nãy Lộ Hủ đã bị ngã, lập tức bảo mọi người buông cậu xuống.
Các nam sinh lớp một vui mừng quên cả lý trí, giờ mới nhớ đến tình trạng của Lộ Hủ, vội vã buông cậu xuống, nâng đỡ cậu, lo lắng hỏi: “Anh Lộ, cậu sao rồi?”
Lộ Hủ lắc đầu, cười khổ: “Nếu các cậu không lắc mình như vậy, mình còn cảm thấy mình không sao cả.”
Cậu chưa kịp vui mừng đã bị một đám anh em ôm lên và ném lên trời, cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng không ngăn cản được sự vui vẻ, cùng các anh em đùa giỡn.
Đội bên đối thủ thì mặt mày đều rất khó chịu, Tống Từ Tự đỡ Lộ Hủ, thở dài nói với giọng đặc biệt to: “Không biết là ai mà tay bẩn thế, không thắng được còn không biết xấu hổ.”
Cậu châm chọc đối thủ một trận, đỡ Lộ Hủ ra ngoài sân.
Xung quanh có nhiều nữ sinh, chen chúc nhau đưa nước cho Lộ Hủ, Ôn Dạng là người đầu tiên, không cần nói gì đã nhét nước vào tay cậu: “Cậu sao rồi, không sao chứ?”
Lộ Hủ nhìn chai nước lạnh trong tay, cảm thấy lạnh lẽo từ da thịt, cậu không từ chối: “Không nghiêm trọng.”
“Vậy uống nước đi. Chai nước này mình mua là loại đắt nhất, ông chủ nói loại nước này tốt nhất đấy.” Ôn Dạng thúc giục cậu uống nước.
Lộ Hủ gật đầu, mở nắp chai và uống một ngụm, lạnh đến mức đau răng.
Từ ngoài sân, Trần Nam nhìn thấy Lộ Hủ bị che khuất bởi đám người, không thấy cậu ra sân.
Nhiều cô gái dũng cảm cầm nước, cố gắng đưa nước cho Lộ Hủ.
Trần Nam cúi đầu nhìn chai nước trong tay, chai nước đã bị cô cầm đến biến dạng.
“Nam Nam, đi thôi, hôm nay thắng rồi, Cố Dương Thanh nói mời chúng ta đi ăn đại tiệc.” Lâm Trầm Thiến đã chạy qua bên đó chúc mừng Cố Dương Thanh, sau khi chúc mừng ngắn ngủi, cô quay lại ôm vai Trần Nam, cười vui vẻ kéo cô đi.
Nghe vậy, Trần Nam miễn cưỡng ngẩng đầu lên cười, mở chai nước trong tay uống một ngụm, nước đã thay đổi mùi vị sau khi để dưới ánh nắng lâu như vậy.
Cô nhíu mày, đi qua thùng rác gần đó và vứt chai nước vào trong, phát ra tiếng động không nhỏ.
“Các cậu đi ăn đi, mình không đi đâu, về nhà trước đây.”
Trần Nam lưng đeo cặp, cúi gập lưng, rời đi trước.
Cô cảm thấy hơi ghét sự nhút nhát của mình, đến cả một chai nước cũng không có đủ can đảm để đưa.
Trận bóng rổ đã kết thúc, đội Lộ Hủ sắp đại diện cho trường Nhất Trung thành phố Tô tham gia trận đấu thành phố.
Cần một thời gian nữa mới đến trận đấu, trường Nhất Trung trở lại bình thường, học tập như trước.
Lộ Hủ trở nên nổi tiếng.
Trước đây cậu đã là một học thần của trường Nhất Trung, giờ đây giành chiến thắng trong trận đấu bóng rổ càng làm tăng thêm sự nổi tiếng.
Mỗi sáng vào lớp, ngăn bàn của cậu luôn đầy ắp quà tặng, Tống Từ Tự không ngừng trêu chọc cậu.
Lộ Hủ cảm thấy tình trạng này cũng khá phiền phức.
Nhìn ngăn bàn đầy quà, cậu thở dài, lấy từng món ra, còn đang băn khoăn không biết xử lý những món quà này như thế nào, thì thấy ở tận cùng có một hộp thuốc nhỏ, vỏ ngoài màu đỏ sẫm, nhỏ xíu.
Tống Từ Tự giúp cậu cầm quà, thấy cậu dừng lại, vừa định hỏi thì theo ánh mắt của cậu, thấy một hộp thuốc mỡ.
“Cô gái nào chu đáo thế này.” Cậu vỗ vai Lộ Hủ, biểu cảm rất tò mò.
Cậu dựa vai vào thành ghế, ngồi trên bàn sau lưng của Tống Từ Tự, khiến cậu mất thân bằng suýt ngã.
Tống Từ Tự kêu lên bất ngờ: “Lộ Hủ! Tiểu tử này, cậu có bệnh phải không?”
Lộ Hủ cười, không để ý đến Tống Từ Tự, lấy hộp thuốc ra, trên đó còn dán một mảnh giấy trắng: Chúc cậu sau này chơi bóng rổ không bị thương nữa.
Tống Từ Tự quay đầu, đọc nội dung trên giấy, chỉ là một câu ngắn gọn, chữ viết rất đều và đẹp.
Cậu nhìn chữ viết một hồi, trong đám thư tình phức tạp, các cô gái thường sử dụng nhiều biểu cảm dễ thương, trông thông minh và đáng yêu.
Chỉ có tờ giấy này đơn giản và bình thường, cậu như nghĩ về ai đó, nhớ đến ánh mắt cẩn trọng trên sân bóng, càng cảm thấy người viết tờ giấy này, khi viết dòng chữ này, dường như đã cân nhắc rất nhiều.
Một lời nhắc nhở đơn giản và bình thường, nhưng là món quà thực tế nhất trong số những thứ này.
Tống Từ Tự cầm hộp thuốc nhìn kỹ nhiều lần, giọng không còn nghịch ngợm nữa: “Lộ Hủ, thật sự rất có lòng.”
“Ừ, không biết là ai gửi, không có tên.” Lộ Hủ nhẹ gật đầu. Cậu đặt hộp thuốc sang một bên, lật mở các lá thư trong phong bì, phần lớn đều có tên người gửi, cậu còn nghĩ cách để trả lại cùng với quà.
Tống Từ Tự liếc nhìn cậu, mím môi, định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói.
Thời gian trôi qua nhanh, sau trận bóng rổ là kỳ thi giữa kỳ.
Trần Nam cũng không còn thời gian chạy lên tầng, ít khi đứng ở góc cầu thang đợi Lộ Hủ. Cậu lúc đó cũng bận ôn thi, toàn bộ học sinh trung học đều bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối.
Khi điểm thi được công bố, dán lên bảng kết quả thi trong trường, Trần Nam phát huy bình thường, vẫn ở mức trung bình.
Trong giờ giải lao, Trần Nam xuống lầu xem bảng xếp hạng của toàn khối, ở dưới lầu không có nhiều người, chỉ có vài nam sinh đứng.
“Lộ Hủ, sao đột nhiên môn văn của cậu lại giỏi thế? Luôn đứng nhất, không có gì thú vị cả.” Tống Từ Tự giả vờ châm chọc.
Lộ Hủ liếc nhìn Tống Từ Tự, thở dài có ý tứ: “Phái đấy anh Tống, cậu cố gắng lên, chỉ cách…” Cậu liếc nhìn bảng kết quả, nheo mắt đếm, “Chỉ cách hơn trăm cái tên, cậu có thể vượt qua mình đấy.” Nói xong, cậu không nhịn được cười.
Tống Từ Tự siết chặt tay, chuẩn bị đánh vào mặt cậu.
Một đám anh em cười đùa, khuyên can: “Anh Tống đừng nóng, anh Lộ nói cũng là sự thật…”
“Biến đi!”
Nhóm nam sinh vừa cười vừa đi xa, tiếng cười rộn ràng hòa vào gió, Lộ Hủ đi cuối cùng, cười đến cong cả người, vai hơi rung.
Trần Nam trốn ở một bên, thấy cậu đi xa mới thở phào nhẹ nhõm, đi lại gần, thấy cậu cùng các nam sinh đùa giỡn, có vẻ như vết thương ở tay đã khỏi.
Nghĩ vậy, cô mới yên tâm phần nào.
Xác định Lộ Hủ đã đi xa, cô đặt tay lên kính bảng kết quả, bắt đầu từ vị trí số một.
Vị trí số một: Lộ Hủ, lớp 10-1.
Cô lẩm bẩm tên cậu, xem tất cả các điểm số, dừng lại ở môn văn, đặc biệt nhìn nhiều hơn vài lần.
Cậu có điểm số rất cao, đặc biệt là môn toán và lý, gần như đạt điểm tối đa, văn hơi kém một chút, nhưng so với điểm của các bạn khác, vẫn có thể tạo ra sự khác biệt lớn.
Lần này, người đạt giải nhất môn Văn lớp mười là một cô gái trong lớp 10-1.
Trong khi đó, các môn khoa học tự nhiên đều bị Lộ Hủ giành.
Nhìn vào điểm số cao của cậu, Trần Nam không khỏi kinh ngạc và tìm kiếm điểm số của mình.
Điểm số của cô xếp ở giữa bảng, điểm môn Văn và Anh rất cao, chỉ cách điểm cao nhất của lần này có hai điểm. Nhờ sự nhắc nhở của Trần Vĩ điểm môn Văn của cô đã cải thiện rất nhiều, còn điểm môn Toán lại hơi thấp.
Kể từ khi học cấp hai, điểm Toán của cô luôn không tốt.
Trần Nam so sánh điểm số của mình với Lộ Hủ, thở dài chán nản.
Cô lấy ra tờ giấy note màu trắng và cây viết chì trong túi, xé một mảnh giấy ra và đặt lên bảng điểm, cẩn thận ghi lại tất cả điểm số của Lộ Hủ và của mình.
Cô so sánh điểm số của hai người, nhìn vào sự chênh lệch lớn, tự nhủ rằng cô nhất định phải nỗ lực để bắt kịp cậu.
Dù cái tên đứng đầu bảng điểm cao nhất là rất khó đạt được, dường như không thể vươn tới, nhưng Trần Nam không nản chí. Cô xem đây như một mục tiêu, quyết tâm cố gắng không ngừng, không bao giờ cảm thấy mệt mỏi.
Sau kỳ thi, Lâm Trầm Thiến và Ôn Dạng, những người có điểm số không cao, bị mắng từ văn phòng ra ngoài, nhìn nhau cười ngượng ngùng.
“Với điểm số của mình, chắc chắn về nhà sẽ bị ba mẹ mắng cho thảm hại.” Lâm Trầm Thiến mặt mày ủ rũ, đầy vẻ khổ sở.
Ôn Dạng vỗ nhẹ lên đầu cô, an ủi: “Không sao đâu, kỳ nghỉ sắp tới rồi, cậu có thể nhờ Trần Nam dạy kèm cho.”
Trần Nam có điểm số khá ổn, thường nghe Lâm Trầm Thiến khoe khoang về thành tích của cô như thể bản thân đã đạt được thứ hạng cao.
“Chỉ có thể như vậy thôi.” Lâm Trầm Thiến thở dài, bất lực gật đầu. “Nhưng mà…Ôn Dạng, ba mẹ cậu không quan tâm đến điểm số của cậu sao?”
Ôn Dạng lắc đầu chua chát: “Không quan tâm, công việc của họ quá bận, không có thời gian để mắng mình.”
“Ah… Mình ghen tị với cậu quá, mình cũng ước gì ba mẹ mình không mắng mình suốt.”
Ôn Dạng nhận thấy ánh mắt ghen tị của cô, cười khổ: “Cậu nên biết ơn với điều đó.”
“Vậy cậu hãy nhờ Lộ Hủ dạy kèm cho!” Lâm Trầm Thiến suy nghĩ một chút rồi nảy ra ý tưởng.
“Cậu ấy đã dạy kèm cho mình rồi. Nhưng tiếc là nền tảng của mình quá kém, kỳ này chắc chắn sẽ bị cậu ấy nói.”
Kể từ khi yêu cầu, Lộ Hủ đã tận tâm dạy kèm cho cô, nhưng rõ ràng không hiệu quả.
Một chàng trai đẹp như vậy đứng trước mặt, ai mà có thể tập trung học được.
Lâm Trầm Thiến có vẻ ý tứ trêu chọc: “Học hành chăm chỉ đi, có cơ hội được dạy kèm bởi một đại thần là rất hiếm.”
“Aiya, mình biết rồi, biết rồi.”
Sau kỳ thi giữa kỳ, tất cả các giáo viên đã tăng độ khó của bài tập, biết được điểm yếu của từng học sinh, phát bài tập nhiều không tưởng.
Trần Nam bị đắm chìm trong đống bài tập, viết đến đau đầu nhưng vẫn cắn răng tiếp tục.
Cô viết những con số trên bàn gỗ, khi cảm thấy không viết nổi nữa và muốn từ bỏ, cô chỉ cần nhìn vào.
Trên bàn có một hàng chữ nhỏ xíu, nếu không nhìn kỹ thì rất khó nhận ra.
L235.
Chữ cái đầu tiên trong họ của cậu, và số điểm chênh lệch giữa họ.
Cuộc sống khó khăn của năm học cấp ba chỉ mới bắt đầu, nhưng nhờ hàng chữ đó, cô đã cố gắng hoàn thành học kỳ đầu tiên của lớp mười.
Tống Từ Tự thu lại ánh mắt, nhìn sang chỗ khác, trong đám đông, cậu lờ mờ nhìn thấy Trần Nam, ánh mắt cậu không muốn rời khỏi cô, ngẩng đầu nhìn về phía cô, lúc này mới biết cô cũng ở đây.
Biết cô đến xem bóng rổ, Tống Từ Tự lập tức cảm thấy hứng thú hơn, quyết định lát nữa nhất định phải thể hiện thật tốt trên sân để cô ghi nhớ mình.
Nhưng Trần Nam chỉ đưa mắt về phía khác, cô đang nhìn gì vậy?
Cậu không hiểu, theo ánh mắt của Trần Nam nhìn về phía trước, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Lộ Hủ.
Cậu khẽ giật mình, nhìn vào đôi mắt lóe lên ý cười của cô, rồi lại dường như có chút cẩn trọng mà len lén liếc nhìn Lộ Hủ phía trước.
Tống Từ Tự cúi đầu, lòng nặng trĩu, cậu nghĩ, chắc là cô chỉ theo mọi người cho vui thôi, dù sao thì cũng có nhiều người đang nhìn Lộ Hủ mà.
Chắc là vậy, nhất định là như thế.
Cậu quay đi, không nhìn Trần Nam nữa, tập trung ném bóng, từng quả bóng một lướt qua vòng rổ rồi rơi xuống đất, như đang lặng lẽ xả hết tâm sự gì đó.
Rất nhanh, phần chuẩn bị trước trận đấu kết thúc.
Tiếng còi vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu.
Ngay từ khi bắt đầu, đội kia đã chiếm thế thượng phong, đội của Lộ Hủ phòng ngự không tốt, để mất khá nhiều điểm.
Tống Từ Tự được phân công đứng bên cạnh cản người, ngay từ đầu hiệp cậu đã rất mạnh mẽ, như thể bị điên vậy.
“Cái số 12 này, điên rồi à? Mới bắt đầu trận mà đã tiêu hao sức lực thế này, lát sau liệu có chịu nổi không?”
Mấy cậu con trai dưới khán đài lớn tiếng bàn tán. Trần Nam ở ngay bên cạnh, cô liếc nhìn cậu thanh niên mặc áo số 12, quả thật cậu chơi rất mạnh mẽ, mặc dù tốn sức nhưng đã cản được không ít cú bóng.
Tống Từ Tự cản được một quả, Lộ Hủ ở chéo đối diện, vỗ tay với cậu, cậu làm động tác giả dưới nách rồi chuyền bóng, ném thẳng vào tay của Lộ Hủ.
Cục diện thay đổi, Lộ Hủ phá vỡ hàng phòng ngự, dốc sức ném một cú, một quả ba điểm đẹp mắt vào rổ.
Toàn sân bùng nổ, mọi người reo hò cổ vũ cho cậu.
Nhưng trong hiệp đầu tiên, lợi thế vẫn thuộc về đội đối phương. Khi đến hiệp hai, còn năm phút trước khi trận đấu kết thúc, hai đội vẫn cách nhau chín điểm.
Giờ nghỉ giữa hiệp, giáo viên thể dục huấn luyện đội của Lộ Hủ kéo cả đội lại, nghiêm túc bàn về tình hình và cách bố trí trong năm phút cuối cùng này.
Sau giờ nghỉ, năm phút cuối cùng bắt đầu.
Vừa lên sân, Cố Dương Thanh đã giành được bóng, nhờ vào di chuyển linh hoạt, ném được một cú ba điểm, thu hẹp khoảng cách xuống còn sáu điểm.
Trong thời gian tiếp theo, họ phối hợp ăn ý, ngay ngắn không rối loạn, hoàn toàn không có chút lo lắng sẽ thua cuộc.
Liên tục ghi được vài cú bóng, khoảng cách giữa hai đội từ chín điểm ban đầu đã thu hẹp xuống còn ba điểm.
Tình hình này rõ ràng đã làm đảo lộn nhịp điệu của đội đối phương, họ bắt đầu trở nên nóng nảy, trong hai phút cuối cùng tập trung đối phó với Lộ Hủ.
Cậu là trụ cột của cả đội, trong số điểm ghi được, phần lớn đều là do cậu phối hợp với Tống Từ Tự mà có.
Trong lúc chơi bóng, đối phương cố ý dùng vai đẩy cậu.
Lộ Hủ không giữ được thăng bằng, cả người ngã về phía sau, đập mạnh xuống đất.
Giáo viên vội vàng hô tạm dừng, một đám người xúm lại hỏi han tình hình của cậu.
Hiện trường bỗng chốc im bặt, Trần Nam chứng kiến cậu ngã, hơi thở dường như ngừng lại, hai tay siết chặt vào nhau.
Cô cố gắng kiễng chân, cố nhìn rõ tình hình phía trước.
Xung quanh Lộ Hủ là một đám người, ngay cả Trình Hạo Khắc trước giờ không ưa gì cậu cũng có mặt. Mặc dù giữa hai người có hiềm khích, nhưng bây giờ đã là đồng đội, cậu cũng biết phân biệt tình thế.
Tống Từ Tự ngồi xổm xuống đất, lo lắng gọi tên Lộ Hủ, Lộ Hủ khó nhọc mở mắt, cảm thấy cánh tay của mình đặc biệt đau.
“Không sao không sao đâu, không có gì nghiêm trọng cả.” Tống Từ Tự kéo Lộ Hủ đứng dậy.
Lộ Hủ lắc đầu, giữ bình tĩnh, giáo viên của cậu chắc chắn nhiều lần rằng cậu không sao rồi mới tiếp tục trận đấu.
Bên ngoài sân, Ôn Dạng lo lắng nhìn về phía cậu, đến khi thấy cậu đứng dậy mới thở phào nhẹ nhõm.
Lộ Hủ xoa cánh tay, hơi đau, chắc là lúc nãy ngã đã va vào chỗ nào đó.
Trần Nam chen qua đám đông, chen đến hàng đầu, cô để ý thấy động tác xoa cánh tay của Lộ Hủ, lo lắng càng tăng.
Sự cố bất ngờ này là do đối phương cố tình va chạm, trận đấu đã đến lúc then chốt, cậu bạn vừa đâm vào Lộ Hủ trước đó cũng không phải là người chơi chân chính.
Đây là lỗi phạm thứ năm rồi, sau bốn lỗi phạm thì phải chịu hai quả phạt đền.
Thời gian đếm ngược dừng lại, trong đội của Tống Từ Tự, người ném bóng chính xác nhất là Lộ Hủ, cậu một mình gánh vác trách nhiệm, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, cậu vỗ vỗ quả bóng trong tay, hít một hơi sâu, cố gắng thả lỏng, cánh tay nhấc lên, truyền đến một cơn đau nhói, đau đến mức cậu nhăn mày.
Cậu nhẫn nhịn cơn đau, đặt tư thế rồi ném bóng về phía trước, mọi người đều nín thở chăm chú nhìn quả bóng, bóng xoay vài vòng trên miệng rổ rồi lọt vào trong.
Tiếng vỗ tay vang lên khắp sân, cậu tranh thủ khi cảm giác còn tốt, liền ném thêm một quả nữa, lại vào rổ.
Mấy cô gái trong đội cổ vũ bên ngoài sân phấn khích hét to, các nam sinh lớp 10A1 hăng hái vỗ tay, nhìn đối thủ với ánh mắt thách thức.
Trận đấu bước vào giai đoạn gay cấn nhất, khoảng cách giữa hai đội chỉ còn một điểm.
Trong hai phút cuối cùng, đối phương phòng thủ cực kỳ chặt chẽ, muốn ghi thêm một điểm trở nên vô cùng khó khăn.
Khi thời gian chỉ còn 40 giây đếm ngược, đồng đội bên đối thủ vô ý để lỡ bóng, khiến bóng rơi vào tay Tống Từ Tự, cậu nhìn quả bóng bay tới mà ngẩn người, rồi nhanh chóng phản ứng lại: “Lộ Hủ, bóng!”
Nghe thấy tiếng gọi, Lộ Hủ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn về phía cậu, thời gian đếm ngược còn 30 giây.
Tống Từ Tự cách nửa sân ném bóng vào tay Lộ Hủ, cậu nghiến răng, Cố Dương Thanh và vài người khác che chắn đối thủ cho cậu, trong 10 giây cuối cùng, cậu nâng tay, cổ tay khẽ uốn cong, quả bóng trong tay bay về phía rổ.
Thời gian dường như ngưng đọng trong một khoảnh khắc, trái tim Trần Nam cũng bị kéo căng theo quả bóng, trong lòng không ngừng thầm cầu nguyện “Nhất định phải vào, nhất định phải vào.”
Trong giây cuối cùng, quả bóng kêu một tiếng “bịch” rồi vào rổ.
Toàn sân như ngừng lại một giây, sau đó lập tức bùng nổ với tiếng reo hò dữ dội hơn cả trước.
Cuối cùng cậu cũng nhẹ nhõm thở ra, các nam sinh lớp 10-1 không ngần ngại xông lên, quây thành vòng tròn để ăn mừng chiến thắng, họ nâng bổng cậu lên cao rồi lại nhẹ nhàng đỡ xuống.
“Lộ Hủ thật tuyệt!”
“Quả bóng cuối cùng, ngầu chết mình rồi, quả bóng quyết định thắng thua đấy! Anh Lộ, từ nay anh là thần tượng của mình!”
“Làm ơn, nếu tương lai NBA không có anh Lộ, mình sẽ không xem nữa đâu!”
….……
Trần Nam nhìn cú ném ba điểm quyết định cuối cùng của cậu, không biết vì sao mà trong lòng có chút xúc động đến mức mắt hơi ướt.
Từ góc độ này, cô có thể thấy rõ vẻ đau đớn trên gương mặt cậu, nhưng cậu thiếu niên ấy lại gánh trên vai một nghị lực kiên cường. Cậu đã ném thành công cú ném quyết định cuối cùng, giành lấy tiếng reo hò vang dội từ khắp nơi, chiến thắng trong trận đấu đầy nhiệt huyết.
Cậu không làm bất kỳ ai thất vọng .
“Ê, đủ rồi đấy, cậu ấy còn bị thương đấy, mau buông xuống đi.” Tống Từ Tự chen vào, cười vui vẻ, nhưng khi nhớ ra lúc nãy Lộ Hủ đã bị ngã, lập tức bảo mọi người buông cậu xuống.
Các nam sinh lớp một vui mừng quên cả lý trí, giờ mới nhớ đến tình trạng của Lộ Hủ, vội vã buông cậu xuống, nâng đỡ cậu, lo lắng hỏi: “Anh Lộ, cậu sao rồi?”
Lộ Hủ lắc đầu, cười khổ: “Nếu các cậu không lắc mình như vậy, mình còn cảm thấy mình không sao cả.”
Cậu chưa kịp vui mừng đã bị một đám anh em ôm lên và ném lên trời, cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng không ngăn cản được sự vui vẻ, cùng các anh em đùa giỡn.
Đội bên đối thủ thì mặt mày đều rất khó chịu, Tống Từ Tự đỡ Lộ Hủ, thở dài nói với giọng đặc biệt to: “Không biết là ai mà tay bẩn thế, không thắng được còn không biết xấu hổ.”
Cậu châm chọc đối thủ một trận, đỡ Lộ Hủ ra ngoài sân.
Xung quanh có nhiều nữ sinh, chen chúc nhau đưa nước cho Lộ Hủ, Ôn Dạng là người đầu tiên, không cần nói gì đã nhét nước vào tay cậu: “Cậu sao rồi, không sao chứ?”
Lộ Hủ nhìn chai nước lạnh trong tay, cảm thấy lạnh lẽo từ da thịt, cậu không từ chối: “Không nghiêm trọng.”
“Vậy uống nước đi. Chai nước này mình mua là loại đắt nhất, ông chủ nói loại nước này tốt nhất đấy.” Ôn Dạng thúc giục cậu uống nước.
Lộ Hủ gật đầu, mở nắp chai và uống một ngụm, lạnh đến mức đau răng.
Từ ngoài sân, Trần Nam nhìn thấy Lộ Hủ bị che khuất bởi đám người, không thấy cậu ra sân.
Nhiều cô gái dũng cảm cầm nước, cố gắng đưa nước cho Lộ Hủ.
Trần Nam cúi đầu nhìn chai nước trong tay, chai nước đã bị cô cầm đến biến dạng.
“Nam Nam, đi thôi, hôm nay thắng rồi, Cố Dương Thanh nói mời chúng ta đi ăn đại tiệc.” Lâm Trầm Thiến đã chạy qua bên đó chúc mừng Cố Dương Thanh, sau khi chúc mừng ngắn ngủi, cô quay lại ôm vai Trần Nam, cười vui vẻ kéo cô đi.
Nghe vậy, Trần Nam miễn cưỡng ngẩng đầu lên cười, mở chai nước trong tay uống một ngụm, nước đã thay đổi mùi vị sau khi để dưới ánh nắng lâu như vậy.
Cô nhíu mày, đi qua thùng rác gần đó và vứt chai nước vào trong, phát ra tiếng động không nhỏ.
“Các cậu đi ăn đi, mình không đi đâu, về nhà trước đây.”
Trần Nam lưng đeo cặp, cúi gập lưng, rời đi trước.
Cô cảm thấy hơi ghét sự nhút nhát của mình, đến cả một chai nước cũng không có đủ can đảm để đưa.
Trận bóng rổ đã kết thúc, đội Lộ Hủ sắp đại diện cho trường Nhất Trung thành phố Tô tham gia trận đấu thành phố.
Cần một thời gian nữa mới đến trận đấu, trường Nhất Trung trở lại bình thường, học tập như trước.
Lộ Hủ trở nên nổi tiếng.
Trước đây cậu đã là một học thần của trường Nhất Trung, giờ đây giành chiến thắng trong trận đấu bóng rổ càng làm tăng thêm sự nổi tiếng.
Mỗi sáng vào lớp, ngăn bàn của cậu luôn đầy ắp quà tặng, Tống Từ Tự không ngừng trêu chọc cậu.
Lộ Hủ cảm thấy tình trạng này cũng khá phiền phức.
Nhìn ngăn bàn đầy quà, cậu thở dài, lấy từng món ra, còn đang băn khoăn không biết xử lý những món quà này như thế nào, thì thấy ở tận cùng có một hộp thuốc nhỏ, vỏ ngoài màu đỏ sẫm, nhỏ xíu.
Tống Từ Tự giúp cậu cầm quà, thấy cậu dừng lại, vừa định hỏi thì theo ánh mắt của cậu, thấy một hộp thuốc mỡ.
“Cô gái nào chu đáo thế này.” Cậu vỗ vai Lộ Hủ, biểu cảm rất tò mò.
Cậu dựa vai vào thành ghế, ngồi trên bàn sau lưng của Tống Từ Tự, khiến cậu mất thân bằng suýt ngã.
Tống Từ Tự kêu lên bất ngờ: “Lộ Hủ! Tiểu tử này, cậu có bệnh phải không?”
Lộ Hủ cười, không để ý đến Tống Từ Tự, lấy hộp thuốc ra, trên đó còn dán một mảnh giấy trắng: Chúc cậu sau này chơi bóng rổ không bị thương nữa.
Tống Từ Tự quay đầu, đọc nội dung trên giấy, chỉ là một câu ngắn gọn, chữ viết rất đều và đẹp.
Cậu nhìn chữ viết một hồi, trong đám thư tình phức tạp, các cô gái thường sử dụng nhiều biểu cảm dễ thương, trông thông minh và đáng yêu.
Chỉ có tờ giấy này đơn giản và bình thường, cậu như nghĩ về ai đó, nhớ đến ánh mắt cẩn trọng trên sân bóng, càng cảm thấy người viết tờ giấy này, khi viết dòng chữ này, dường như đã cân nhắc rất nhiều.
Một lời nhắc nhở đơn giản và bình thường, nhưng là món quà thực tế nhất trong số những thứ này.
Tống Từ Tự cầm hộp thuốc nhìn kỹ nhiều lần, giọng không còn nghịch ngợm nữa: “Lộ Hủ, thật sự rất có lòng.”
“Ừ, không biết là ai gửi, không có tên.” Lộ Hủ nhẹ gật đầu. Cậu đặt hộp thuốc sang một bên, lật mở các lá thư trong phong bì, phần lớn đều có tên người gửi, cậu còn nghĩ cách để trả lại cùng với quà.
Tống Từ Tự liếc nhìn cậu, mím môi, định nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói.
Thời gian trôi qua nhanh, sau trận bóng rổ là kỳ thi giữa kỳ.
Trần Nam cũng không còn thời gian chạy lên tầng, ít khi đứng ở góc cầu thang đợi Lộ Hủ. Cậu lúc đó cũng bận ôn thi, toàn bộ học sinh trung học đều bận rộn đến mức đầu tắt mặt tối.
Khi điểm thi được công bố, dán lên bảng kết quả thi trong trường, Trần Nam phát huy bình thường, vẫn ở mức trung bình.
Trong giờ giải lao, Trần Nam xuống lầu xem bảng xếp hạng của toàn khối, ở dưới lầu không có nhiều người, chỉ có vài nam sinh đứng.
“Lộ Hủ, sao đột nhiên môn văn của cậu lại giỏi thế? Luôn đứng nhất, không có gì thú vị cả.” Tống Từ Tự giả vờ châm chọc.
Lộ Hủ liếc nhìn Tống Từ Tự, thở dài có ý tứ: “Phái đấy anh Tống, cậu cố gắng lên, chỉ cách…” Cậu liếc nhìn bảng kết quả, nheo mắt đếm, “Chỉ cách hơn trăm cái tên, cậu có thể vượt qua mình đấy.” Nói xong, cậu không nhịn được cười.
Tống Từ Tự siết chặt tay, chuẩn bị đánh vào mặt cậu.
Một đám anh em cười đùa, khuyên can: “Anh Tống đừng nóng, anh Lộ nói cũng là sự thật…”
“Biến đi!”
Nhóm nam sinh vừa cười vừa đi xa, tiếng cười rộn ràng hòa vào gió, Lộ Hủ đi cuối cùng, cười đến cong cả người, vai hơi rung.
Trần Nam trốn ở một bên, thấy cậu đi xa mới thở phào nhẹ nhõm, đi lại gần, thấy cậu cùng các nam sinh đùa giỡn, có vẻ như vết thương ở tay đã khỏi.
Nghĩ vậy, cô mới yên tâm phần nào.
Xác định Lộ Hủ đã đi xa, cô đặt tay lên kính bảng kết quả, bắt đầu từ vị trí số một.
Vị trí số một: Lộ Hủ, lớp 10-1.
Cô lẩm bẩm tên cậu, xem tất cả các điểm số, dừng lại ở môn văn, đặc biệt nhìn nhiều hơn vài lần.
Cậu có điểm số rất cao, đặc biệt là môn toán và lý, gần như đạt điểm tối đa, văn hơi kém một chút, nhưng so với điểm của các bạn khác, vẫn có thể tạo ra sự khác biệt lớn.
Lần này, người đạt giải nhất môn Văn lớp mười là một cô gái trong lớp 10-1.
Trong khi đó, các môn khoa học tự nhiên đều bị Lộ Hủ giành.
Nhìn vào điểm số cao của cậu, Trần Nam không khỏi kinh ngạc và tìm kiếm điểm số của mình.
Điểm số của cô xếp ở giữa bảng, điểm môn Văn và Anh rất cao, chỉ cách điểm cao nhất của lần này có hai điểm. Nhờ sự nhắc nhở của Trần Vĩ điểm môn Văn của cô đã cải thiện rất nhiều, còn điểm môn Toán lại hơi thấp.
Kể từ khi học cấp hai, điểm Toán của cô luôn không tốt.
Trần Nam so sánh điểm số của mình với Lộ Hủ, thở dài chán nản.
Cô lấy ra tờ giấy note màu trắng và cây viết chì trong túi, xé một mảnh giấy ra và đặt lên bảng điểm, cẩn thận ghi lại tất cả điểm số của Lộ Hủ và của mình.
Cô so sánh điểm số của hai người, nhìn vào sự chênh lệch lớn, tự nhủ rằng cô nhất định phải nỗ lực để bắt kịp cậu.
Dù cái tên đứng đầu bảng điểm cao nhất là rất khó đạt được, dường như không thể vươn tới, nhưng Trần Nam không nản chí. Cô xem đây như một mục tiêu, quyết tâm cố gắng không ngừng, không bao giờ cảm thấy mệt mỏi.
Sau kỳ thi, Lâm Trầm Thiến và Ôn Dạng, những người có điểm số không cao, bị mắng từ văn phòng ra ngoài, nhìn nhau cười ngượng ngùng.
“Với điểm số của mình, chắc chắn về nhà sẽ bị ba mẹ mắng cho thảm hại.” Lâm Trầm Thiến mặt mày ủ rũ, đầy vẻ khổ sở.
Ôn Dạng vỗ nhẹ lên đầu cô, an ủi: “Không sao đâu, kỳ nghỉ sắp tới rồi, cậu có thể nhờ Trần Nam dạy kèm cho.”
Trần Nam có điểm số khá ổn, thường nghe Lâm Trầm Thiến khoe khoang về thành tích của cô như thể bản thân đã đạt được thứ hạng cao.
“Chỉ có thể như vậy thôi.” Lâm Trầm Thiến thở dài, bất lực gật đầu. “Nhưng mà…Ôn Dạng, ba mẹ cậu không quan tâm đến điểm số của cậu sao?”
Ôn Dạng lắc đầu chua chát: “Không quan tâm, công việc của họ quá bận, không có thời gian để mắng mình.”
“Ah… Mình ghen tị với cậu quá, mình cũng ước gì ba mẹ mình không mắng mình suốt.”
Ôn Dạng nhận thấy ánh mắt ghen tị của cô, cười khổ: “Cậu nên biết ơn với điều đó.”
“Vậy cậu hãy nhờ Lộ Hủ dạy kèm cho!” Lâm Trầm Thiến suy nghĩ một chút rồi nảy ra ý tưởng.
“Cậu ấy đã dạy kèm cho mình rồi. Nhưng tiếc là nền tảng của mình quá kém, kỳ này chắc chắn sẽ bị cậu ấy nói.”
Kể từ khi yêu cầu, Lộ Hủ đã tận tâm dạy kèm cho cô, nhưng rõ ràng không hiệu quả.
Một chàng trai đẹp như vậy đứng trước mặt, ai mà có thể tập trung học được.
Lâm Trầm Thiến có vẻ ý tứ trêu chọc: “Học hành chăm chỉ đi, có cơ hội được dạy kèm bởi một đại thần là rất hiếm.”
“Aiya, mình biết rồi, biết rồi.”
Sau kỳ thi giữa kỳ, tất cả các giáo viên đã tăng độ khó của bài tập, biết được điểm yếu của từng học sinh, phát bài tập nhiều không tưởng.
Trần Nam bị đắm chìm trong đống bài tập, viết đến đau đầu nhưng vẫn cắn răng tiếp tục.
Cô viết những con số trên bàn gỗ, khi cảm thấy không viết nổi nữa và muốn từ bỏ, cô chỉ cần nhìn vào.
Trên bàn có một hàng chữ nhỏ xíu, nếu không nhìn kỹ thì rất khó nhận ra.
L235.
Chữ cái đầu tiên trong họ của cậu, và số điểm chênh lệch giữa họ.
Cuộc sống khó khăn của năm học cấp ba chỉ mới bắt đầu, nhưng nhờ hàng chữ đó, cô đã cố gắng hoàn thành học kỳ đầu tiên của lớp mười.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro