Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu - Chi Cửu

Cô yêu một chàn...

Chi Cửu

2025-04-03 10:16:20

Sau khi lớn lên, cô quen dần.

Những năm Triệu Lan không ở bên là khoảng thời gian khó khăn nhất đối với cô.

Đám người đó gán cho cô những cái mác như “trẻ mồ côi”, “đứa không có ba mẹ”, những từ ngữ đó như là lưỡi dao sắc bén, đâm thấu tim gan.

Từ đó cô dần trở nên ít nói, trầm lặng. Mỗi khi gặp chuyện như vậy, hoặc là Lâm Trầm Thiến lao ra mắng đuổi bọn họ, hoặc là cô một mình âm thầm bỏ đi.

Dần dần thành thói quen, đến giờ dù rất muốn mở miệng mắng lại, nhưng cũng rất khó, cô thật sự sợ đám người này.

Ngoài sợ hãi, cô còn lo rằng nếu cãi nhau với bọn họ sẽ gây thêm phiền phức cho Triệu Lan.

Khi cô chạy về nhà, mắt hơi đỏ lên, nhìn thấy mẹ đang ngồi ở cửa cúi đầu tính toán sổ sách, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ra con ngõ nhỏ.

Trần Nam hít hít mũi dùng tay dụi mắt, cố nở một nụ cười: “Mẹ, con về rồi.”

Nghe thấy tiếng, Triệu Lan lập tức ngẩng đầu lên: “Ừ, về rồi à. Trễ thế này mẹ lo cho con, nên ngồi chờ con ở cửa.”

Bà xoa xoa cổ đang mỏi, nhìn thấy mắt có chút đỏ, bỗng ngạc nhiên.

“Sao mắt con đỏ như vậy? Có chuyện gì xảy ra à?”

Nghe lời này, Trần Nam càng cảm thấy tủi thân, cô lắc đầu, cố kìm nước mắt: “Không có gì, chỉ là gió to quá, làm mắt cảm thấy đau.”

Cô nhìn thấy vẻ lo lắng trên gương mặt mẹ, cúi đầu. Cô không muốn tranh cãi với những người đó, phần lớn cũng vì không muốn mẹ phải lo lắng.

Trần Nam hiểu chuyện, không muốn làm to chuyện.

Triệu Lan sau khi trở về thị trấn, việc tìm lại công việc ở nhà máy đặc biệt khó khăn, cô không thể vì một chút bốc đồng mà gây rắc rối cho mẹ.

Cô nhìn thấy ánh mắt có chút không tin của Triệu Lan, bèn mỉm cười đánh lạc hướng: “Cổ mẹ lại đau rồi đúng không, để con xoa cho mẹ.” Cô đặt viết sang một bên, bước đến nhẹ nhàng xoa bóp cổ cho Triệu Lan.

“Mẹ không sao, mẹ chỉ cần Nam Nam của mẹ tốt là được rồi.” Triệu Lan đau lòng vỗ nhẹ lên tay con gái, con gái bà quá hiểu chuyện, bà luôn lo lắng Trần Nam bị ức hϊếp mà không nói ra.

Trần Nam từ trước đến nay luôn hiểu chuyện, không phải là đứa trẻ khiến người khác phải lo lắng, nhưng chính vì vậy mà Triệu Lan càng lo hơn, sợ cô giữ quá nhiều điều trong lòng, cũng sợ cô không nói gì cả.

“Có chuyện gì nhớ nói với mẹ biết không, đừng giữ trong lòng.”

Giọng nói dịu dàng của Triệu Lan truyền đến tai, Trần Nam gật đầu, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống đất, giọng cô khàn khàn: “Dạ.”

Bên này, Lộ Hủ sau khi mua đồ xong liền đạp xe về nhà.

Nhà cậu ở trong một khu chung cư rất nổi tiếng, môi trường rất tốt. Khi xưa, ba Lộ Hủ thấy nơi này không khí và cảnh quan trong lành , liền mua một căn biệt thự nhỏ.

Đường không xa, chỉ có điều phải đi qua nhiều khúc quanh.

Về đến nhà, cậu để xe vào ga ra, mở khóa mật mã rồi vào nhà.

“Mẹ, con về rồi.” Vừa nói cậu vừa thay dép ở cửa, để giày thể thao lên kệ giày.

"Về rồi à, đã mua được đồ chưa?" Mẹ Lộ, Lâm Linh mang ra một đĩa trái cây đã cắt sẵn. "Này, về vừa đúng lúc, mang lên lầu ăn đi."

Lộ Hủ gật đầu, hai tay nhận lấy dĩa trái cây, nhìn qua phòng khách không có người, hỏi một câu: "Ba vẫn chưa về à?"

"Chưa, vừa nãy ba con gọi điện nói phải đi công tác mấy tuần ở thành phố Nam, bảo chúng ta đừng đợi ông ấy."

Ba của Lộ Hủ làm kinh doanh, mở một công ty ở trung tâm thành phố Tô, số lần về nhà rất ít, thường xuyên đi công tác đàm phán các dự án lớn.

Gia đình Lộ Hủ ba đời làm kinh doanh, từ ông cố, ông nội, đến ba của cậu hiện tại.

Nhưng Lộ Hủ không có hứng thú với tài chính hay kinh doanh, may mắn là ba mẹ cậu đều rất dân chủ, hiện tại chỉ mong cậu giữ được thành tích tốt là được.

Cậu không hài lòng thở dài: "Là tổng giám đốc rồi mà vẫn phải đi công tác, ba con đúng là bận rộn suốt ngày."

"Đừng có nói năng châm chọc như thế, ba con làm việc rất vất vả." Lâm Linh nghe ra lời con trai có ý trách móc, nhẹ nhàng cười, cưng chiều vỗ nhẹ vào đầu cậu.

"Phải hiểu cho ba con biết không?"

Cậu cười rồi quay đầu lại: "Con biết, con sẽ hiểu cho ba."

Lâm Linh nhìn thoáng qua quyển tập làm văn mà cậu đang cầm, nghĩ đến gì đó, liền mở miệng hỏi: "Có cần mẹ đăng ký cho con học thêm môn Ngữ văn không? Nhìn bài văn của con, cứ thế này cũng không ổn đâu."

Lộ Hủ không ngần ngại đồng ý ngay: "Mẹ đăng ký thêm vài lớp đi, con không muốn thi vào đứng nhất, đến lúc đó lại phải đếm ngược ra."

Cậu nói đùa nhưng biểu tình lại rất nghiêm túc.

"Hình như trong thành phố chúng ta có một giáo viên trước đây dạy ở Bắc Kinh, rất giỏi đấy, nếu con không có ý kiến gì thì mẹ sẽ đăng ký trước cho con lớp Ngữ văn xem sao."

"Được, mẹ quyết định đi." Lộ Hủ trả lời, "Vậy con lên lầu làm bài tập trước." Cậu vừa nói vừa ôm tập, vừa bưng dĩa trái cây bước lên lầu.

Phòng của cậu nằm ở tầng hai, bên cạnh là phòng của ba mẹ, còn có một phòng làm việc, lên tầng ba là phòng để đàn piano, nhưng cậu lâu lắm rồi chưa dùng, không biết đã phủ đầy bụi chưa.

Khi Lộ Hủ về phòng, thùng rác đã được dọn sạch giấy vụn, cậu đặt đồ lên bàn, nhưng không vội động bút.

Cậu lấy một quả cherry từ dĩa, tiện tay ném vào miệng.

Lộ Hủ tựa lưng vào ghế.

Thực ra gần đây cậu có chút phiền muộn, kể từ ngày khai giảng, cô gái tên Ôn Dạng đã đòi xin số liên lạc của cậu, nhưng cậu không muốn cho, thế mà suốt hơn một tuần qua, cậu cứ tình cờ gặp cô.

Ví dụ như khi ra chơi đi đánh bóng, cô sẽ có mặt ở sân bóng rổ, hét to cổ vũ trước mặt cậu, khiến cậu có chút bối rối.

Tống Từ Tự ngày nào cũng trêu chọc cậu: "Chà, cô gái này thật chăm chỉ, xem ra cô ấy tin chắc cậu không thể làm gì được cô ấy rồi."

Cậu bất đắc dĩ ném quả bóng rổ vào người cậu: "Cút đi."

Nói chung, bất cứ lúc nào cậu đi đánh bóng, gần như đều có thể nhìn thấy Ôn Dạng, có lần cậu thật sự không chịu nổi nữa, đi tìm cô.

"Bạn học à, bạn…"

"Mình tên Ôn Dạng, cậu còn nhớ mình không? Mình đã từng xin số liên lạc của cậu đấy!" Ôn Dạng rõ ràng không ngờ Lộ Hủ sẽ trực tiếp đến tìm mình, cô có chút phấn khích, chờ câu trả lời của cậu.

"Ừ, mình nhớ cậu." Cậu có chút bất đắc dĩ xoa trán, nhìn cô gái trước mặt, những lời muốn nói ra lại chẳng biết mở đầu thế nào.

Thật ra cậu có chút ấn tượng, dù sao cũng hiếm thấy ai dũng cảm đến xin số của mình như cô.

"Nhưng mà, cậu có thể đừng cổ vũ mình trong những dịp như thế này được không, mình thấy không hay lắm, đối với cậu cũng không tốt, phải không?" Cậu nhẹ nhàng hạ giọng, kiên nhẫn thuyết phục Ôn Dạng, ngữ điệu không có chút khó chịu hay phiền toái nào.

Ai mà chịu được giọng nói dịu dàng như thế này chứ, Ôn Dạng nhìn thấy sự khó xử trên mặt chàng trai, đành cúi đầu, có chút xấu hổ: "Xin lỗi nhé, cậu yên tâm, sau này tớ sẽ không như vậy nữa!"

Lộ Hủ thấy cô không vui, cảm thấy hơi áy náy. Cậu gãi gãi mũi, nói: "À, không sao đâu, chủ yếu là mình không quen được chú ý, hơn nữa có vài người không biết nói năng, nói ra những điều không hay về cậu."

Cậu chỉ về phía nhóm người đang chơi bóng đối diện, thật ra cậu cũng không phải người được lòng ai.

Chỉ có điều là gương mặt này của cậu đã thu hút quá nhiều hoa đào, chẳng may lại đúng vào mấy anh chàng thích những cô gái thích cậu, thế là từ từ hai bên có chút không hợp, đôi khi chỉ là một trận bóng cũng đầy mùi thuốc súng.

Chỉ riêng việc Ôn Dạng cổ vũ cho cậu đã đủ để cậu liếc mắt một cái đã thấy mấy chàng trai ở đối diện chỉ trỏ về phía mình.

"Lộ Hủ, cậu thấy không, ánh mắt của cái thằng tóc vuốt keo kia nhìn cậu có hằn học không chứ? Chậc chậc chậc, hận không thể gϊếŧ chết cậu mà."

Tống Từ Tự cũng đã nhắc cậu về việc này, nhưng cậu không quan tâm: "Mấy thằng con trai này lắm chuyện thật."

Cậu cười nói vài câu, cũng chẳng mấy để tâm.

Nhưng đối với Ôn Dạng thì không hay chút nào, cậu đành đi tìm cô để nói chuyện.

Cô mới quay sang nhìn mấy người hay bàn tán kia, trao cho họ một ánh nhìn, mấy người đó liền chột dạ quay mặt tiếp tục chơi bóng. Ôn Dạng bĩu môi đầy bất lực: "Có lúc mình thấy bọn con trai của Nhất Trung chúng ta, ghen tị chẳng thua ai."

"Cũng phải thôi, ai bảo cậu đẹp trai như vậy, được chú ý cũng là bình thường thôi mà, nhưng chẳng lẽ bọn họ không chú ý đến cậu à? Sao cậu không nói bọn họ chứ?"

Cô cười, lảng sang chuyện khác, hai tay khoanh trước ngực, bộ dạng như đợi cậu giải thích.

Lộ Hủ cười khẽ: "Đó là hai chuyện khác nhau, họ nhìn mình là muốn đánh chết mình đấy, cậu thì đâu như vậy."

"Đúng là mình không như vậy." Ôn Dạng bị cậu làm cho bật cười, nhìn chàng trai trước mặt, mặc một bộ đồ bóng rổ màu xanh đậm số 11, trên trán lấm tấm vài giọt mồ hôi, cả người toát lên vẻ thanh xuân của tuổi trẻ.

Cô mỉm cười, tiến lại gần cậu một chút: "Được rồi, yên tâm đi, sau này mình sẽ không làm thế nữa! Nhưng mà mình sẽ lặng lẽ theo đuổi cậu, cậu cứ yên tâm!"

Nói xong, cô còn vỗ vai cậu, giọng điệu thay đổi, âm thanh nhỏ hẳn đi: "Vậy nên bây giờ mình có thể xin số điện thoại của cậu không?"

Giọng cô nhỏ nhẹ như đang làm một giao dịch ngầm nào đó không thể để ai biết.

Lộ Hủ nhìn cô gái sống động trước mắt, thay đổi như tắc kè hoa, cố nhịn cười, vẫn lịch sự từ chối: "Xin lỗi nhé, mình không yêu đương khi còn học cấp ba."

“Được rồi được rồi, mình sẽ đợi đến khi cậu đồng ý cho mình cách liên lạc!”

Cô thở dài có vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh sau đó đã điều chỉnh lại tâm trạng.

Lộ Hủ thực sự rất đáng để yêu thích, có cả một danh sách dài những lý do, hôm nay có thể xem là một trong số đó.

Một chàng trai luôn nghĩ đến người khác dù là người lạ, vĩnh viễn luôn chu đáo nhẹ nhàng như ánh sáng tỏa ra xung quanh.

Những ngày sau đó, khi Lộ Hủ nghĩ rằng Ôn Dạng sẽ không xuất hiện nữa, thì cô gái này lại có mặt trong cuộc sống của cậu theo nhiều cách khác nhau.

Chẳng hạn như buổi sáng mang bữa sáng đến cho cậu, buổi trưa thì để trên bàn học của cậu một chai sữa chua hoặc vài món ăn vặt, còn không quên kèm theo một mảnh giấy nhỏ hỏi thăm.

Những hành động đó khiến cậu có phần ngạc nhiên, nhưng những thứ đó cậu đều không động vào, tất cả đều được trả lại cho cô.

Ôn Dạng tất nhiên không muốn những gì mình đã cất công chuẩn bị lại bị trả lại, nhưng Tống Từ Tự từ sớm đã rất thành thạo với việc lẳng lặng mang đồ trả về lớp học của Ôn Dạng, đặt lên bàn cô, hành động thuần thục đến mức khiến người ta phải bật cười.

Khi mang đồ trả lại, Ôn Dạng thậm chí còn chưa kịp gặp Lộ Hủ, Tống Từ Tự trả lại đồ cũng không quên trêu đùa cô: “Này cô em, đừng cố chấp nữa, anh Lộ của mình không yêu đương đâu, mấy chiêu này bọn mình thấy nhiều rồi.”

Nói xong liền lẻn mất, không cho cô chút thời gian phản ứng.

Ôn Dạng thực sự đã nhận ra rằng, dù cô có cố gắng đến đâu, việc lấy lòng Lộ Hủ cũng không có tác dụng.

Sau đó cô thay đổi chiến thuật, không còn tặng đồ nữa mà bắt đầu thực hiện chiêu trò "tình cờ gặp gỡ", lớp của cô ở tầng hai, lớp của Lộ Hủ ở tầng ba, cô canh đúng thời gian Lộ Hủ đi đánh bóng rổ, ngồi chờ cậu ở cửa cầu thang, gặp cậu cũng không vì cái gì, chỉ là để có cảm giác tồn tài trước mặt cậu.

Chuyện này đã khiến Lộ Hủ mệt mỏi và bất lực, cậu thực sự chưa từng gặp qua cô gái nào kiên trì như vậy.

Đến cả Tống Từ Tự thỉnh thoảng cũng đem chuyện này ra trêu chọc cậu.

Cậu đã lịch sự từ chối nhiều lần rồi, nhưng cô gái này dường như đã quyết tâm đến cùng, khiến cậu không biết phải làm sao, dù sao những cô gái giống như Ôn Dạng, đã bị từ chối nhiều lần nhưng vẫn kiên trì theo đuổi, trong suốt mười mấy năm qua cậu cũng chỉ gặp được vài người.

Càng nghĩ càng thấy đau đầu, cậu thở dài một tiếng, không tiếp tục nghĩ nữa, mở tập ra, cầm viết bắt đầu viết bài văn.

Lần này viết bài khá suôn sẻ, cậu viết rất trôi chảy, nhanh chóng viết xong rồi đi ngủ.

Trên bầu trời đêm, những ngôi sao lấp lánh như những mảnh vụn, kết thành một dải ngân hà tuyệt đẹp và huyền ảo.

Nửa đêm không ngủ được, Trần Nam ngồi bên cửa sổ đếm sao. Trong đầu cô có chút lộn xộn, không ngừng hiện lên những gì đã gặp, đã nghe thấy hôm nay về Lộ Hủ.

Cô gái tuổi ấy, tâm sự đã chất chứa quá nhiều, cô lắc lắc đầu, cuối cùng không chống lại được cơn buồn ngủ, một lát sau cũng chìm sâu vào giấc ngủ.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu - Chi Cửu

Số ký tự: 0