Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu - Chi Cửu

Nguyện vọng của...

Chi Cửu

2025-04-03 10:16:20

Tống Từ Tự về đến nhà, nằm trên giường, thậm chí không ăn tối.

Nửa đêm tỉnh dậy, đã là một giờ sáng, cậu nhìn tờ lịch trên tủ đầu giường, mở ra, cầm viết đỏ khoanh liên tục vào ngày 22 tháng 6, khoanh tròn ngày đó lại.

Cậu khoanh đi khoanh lại, lòng càng ngày càng nặng trĩu.

Bàn tay cầm viết bắt đầu run rẩy.

Vừa rồi tỉnh dậy từ giấc mơ, trong giấc mơ vẫn là cảnh cậu vô tình gặp cô đang cho mèo ăn ngày hôm ấy.

Sau đó, trường Nhất Trung đã xây một cái tổ cho những chú mèo hoang, từ đó cậu hiếm khi gặp lại Trần Nam.

Những chú mèo có chỗ ở, cũng có người cho ăn.

Biết rõ ở nơi đó cậu sẽ không gặp lại Trần Nam, nhưng cậu vẫn bướng bỉnh thường xuyên đến đó chờ đợi, vào khung giờ cố định có thể gặp cô.

Dạo ấy Lộ Hủ còn trêu cậu, nói cậu sao lại thích mèo đến thế, mèo đã dọn nhà rồi mà vẫn lưu luyến, không biết đang nhìn cái gì.

Cậu nào dám nói với Lộ Hủ, rằng mình đang đợi một người.

Về sau, cậu liên tục gặp cô ở sân bóng rổ, ở trước cửa lớp của bọn họ, thấy cô đi ngang qua rời đi, nhưng dù gặp nhiều lần như vậy, cậu hầu như không bao giờ chạm mắt với Trần Nam.

Ánh mắt của cô, chưa bao giờ dừng lại nơi cậu.

Cuối cùng có một ngày, trong lúc chú ý theo cô, cậu nhận ra—

Hóa ra người cô thích, là Lộ Hủ.

Trong phòng thi, ánh mắt của cô đã kéo đứt sợi dây cuối cùng trong lòng Tống Từ Tự, cậu không còn cách nào tự lừa dối mình, rằng tất cả chỉ là trùng hợp.

Nhìn kìa, ánh mắt cậu nhìn về phía cậu ấy luôn cẩn trọng, mang theo niềm vui, thậm chí trong mắt ngoài cậu ấy ra thì chẳng có ai khác.

Tống Từ Tự cảm thấy mình thật nực cười, chỉ vì một ánh mắt, mà say mê ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ.

Tình cảm trên đời này vốn ngang ngược, chẳng hề có lý lẽ gì, cứ thế mà cậu vô tình thích Trần Nam. Giữa những do dự và né tránh, cuối cùng thật đáng buồn là, cậu phải dựa vào việc biết được cô thích Lộ Hủ mới có thể xác nhận rõ ràng rằng bản thân đã thích Trần Nam.

Người ta thường dùng nỗi đau để xác định tình cảm của mình.

Tầm nhìn của Tống Từ Tự trở nên mờ mịt, trong lòng rối như tơ vò.

Không thể diễn tả rõ cảm giác ấy, một bên là cô gái mình thích, bên kia là người anh em tốt nhất của mình.

Cậu tê liệt lật từng trang lịch sau tháng 6, mối tình này chưa bắt đầu mà đã kết thúc ngay từ khởi đầu.

Tống Từ Tự không cam lòng, không phục, nhưng cũng chẳng biết làm sao.

Cậu không nhịn được mà chửi thề: “Cái chuyện quái quỷ gì thế này, sao lại xảy ra với mình vậy chứ.” Cậu xoa mắt thật mạnh, cảm thấy mọi thứ thật quá lố bịch.

Từ nay về sau cậu sẽ chẳng bao giờ tin vào tình yêu sét đánh nữa.

Nếu có thể, tốt nhất là đừng chơi trò yêu từ cái nhìn đầu tiên nữa, nhìn cậu mà xem, thảm quá đi mất.

Những người yêu từ cái nhìn đầu tiên, trong lúc làm say đắm năm tháng, chẳng phải cũng tự để lại cho mình nỗi đau vô tận hay sao.

Đối với cậu là như thế, đối với Trần Nam, cũng chẳng khác gì.

Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, Triệu Lan và Trần Nam nhắc đến chuyện chọn ngành học.

“Con nghĩ kỹ chọn ngành nào chưa? Chú con có hỏi qua mẹ rồi, chú nói điểm văn của con rất tốt, khuyên con nên chọn bên xã hội.” Triệu Lan làm bữa sáng, ăn qua loa vài miếng cho xong rồi hỏi con gái.

Điểm văn của cô rất xuất sắc, bình thường trong tình huống này, chắc chắn sẽ chọn xã hội.

Nhưng cô lại bị những suy nghĩ khác trói chân.

Trần Nam ấp úng trả lời: “Mẹ, con vẫn chưa nghĩ xong, không gấp đâu ạ.”

Triệu Lan cũng không thúc ép: “Ừ, không gấp, con mà muốn chọn tự nhiên thì mẹ cũng không ý kiến gì đâu. Chú con nói rồi, với thành tích này của con thì vào lớp chọn dễ dàng thôi, nhưng mẹ vẫn hy vọng con chọn xã hội, con xem con viết văn tốt, còn đạt giải thưởng nữa, cũng là lợi thế đấy.”

Khoản tiền thưởng của Trần Nam, Trần Vĩ đã đưa cho Triệu Lan từ rất sớm.

Triệu Lan nói tiền đã dùng cho sinh hoạt hằng ngày rồi, nhưng thực ra đều để dành lại hết cho Trần Nam.

Như thường lệ, Trần Vĩ đã đăng ký cho cô một lớp học thêm trong thành phố. Sau khi ăn sáng, cô thành thạo ra khỏi nhà bắt xe đi.

Chỉ là lớp học thêm năm nay, cô không còn thấy Lộ Hủ nữa.

Nghe các bạn trong lớp học thêm nói, cậu đang chuẩn bị cho cuộc thi vật lý, không có nhiều thời gian để học thêm. Trừ buổi học thêm môn ngữ văn, những môn khác cậu đều đã hủy bỏ.

Trong lớp, giáo viên dạy thêm vẫn không quên nhắc đến Lộ Hủ, cậu học trò giỏi giang ấy. Một học sinh xuất sắc như vậy, luôn là đề tài mà giáo viên đem ra khoe khoang, cũng là niềm tự hào của họ.

Từ sau kỳ nghỉ, Trần Nam không còn gặp cậu nữa.

Cô chỉ có thể thỉnh thoảng vào QQ của cậu, qua không gian mạng mà tìm hiểu thêm về cậu.

Lộ Hủ đăng bài khá thường xuyên, đôi khi đăng những câu mà cô không hiểu nổi.

Cô tỉ mỉ nghiên cứu từng chữ, từng câu mà cậu đăng, cẩn thận như đang làm một bài đọc hiểu.

Thỉnh thoảng, cậu còn đăng video chơi bóng rổ hoặc vài bức ảnh.

Cô nhìn đi nhìn lại những vị trí trong video, cảm thấy đặc biệt quen thuộc. Đột nhiên cô nghĩ ra điều gì đó, giật mình đứng bật dậy, chiếc ghế ma sát với sàn nhà phát ra âm thanh chói tai.

Sân bóng rổ đó, chính là sân gần nhà cô, cái sân vừa mới xây xong không lâu, mỗi buổi tối người chơi bóng ở đó đều đông kín.

Cô nhìn video đăng cách đây ba phút, nếu giờ đi thì có lẽ cậu vẫn còn ở đó.

Nghĩ đến đây, cô cầm chìa khóa nhà và chạy ngay ra ngoài, lao thẳng đến sân bóng rổ.

Trong sân vẫn đông đúc người chơi, đủ mọi lứa tuổi từ học sinh cấp hai, cấp ba đến sinh viên đại học, ánh đèn đường chiếu sáng rực trên đỉnh, khiến không khí trong sân thêm phần náo nhiệt.

Cô đứng ở con đường tối om, không dám đường hoàng tiến vào, chỉ dám kiễng chân nhìn ngó xung quanh.

Nhìn quanh mấy lượt, cô vẫn không thấy bóng dáng Lộ Hủ đâu.

Cô thất vọng thở dài, nhưng vẫn không cam lòng mà tiếp tục nhìn quanh.

Bỗng cô thấy ở phía xa, Lộ Hủ đang cầm một bó hoa hồng lớn đi về phía sân bóng. Đôi mắt cô bỗng sáng bừng lên.

Hôm nay cậu mặc áo thun trắng rộng, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên khuôn mặt cậu.

Lộ Hủ mỉm cười bước đến, làn da trắng của cậu nổi bật với bó hoa hồng đỏ thắm, trông cậu đẹp đến mức không chân thực.

Cậu dừng lại ở cổng sân bóng.

“Ơ kìa, Lộ Hủ, cậu định làm gì thế, mua hẳn một bó hoa to thế này?” Một người bạn bên cạnh thấy vậy, trêu chọc.

Cậu siết chặt bó hoa trong tay: “Lúc nãy có bà cụ bán hoa bên đường, thấy chẳng ai mua, hoa đẹp như vậy nên mình mua hết luôn.”

Cậu hài lòng nhìn bó hoa rực rỡ trong tay, rồi nhẹ nhàng gọi vào sân, một cô gái đang cầm bóng rổ chạy ra.

“Sao thế?” Ôn Dạng quay lại, mỉm cười hỏi.

Lộ Hủ đưa bó hoa lớn ấy cho cô: “Mình cầm hoa này cũng chẳng để làm gì, tặng cậu nhé.”

Mọi người xung quanh thấy vậy liền ồn ào reo hò.

Ôn Dạng cố nhịn cười, làm bộ kiêu kỳ, gật đầu đáp: “Ồ, cảm ơn nhé, đẹp lắm.”

Trần Nam đứng không xa, cô đứng trong bóng tối trên con đường yên tĩnh, lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy.

Màn đêm che khuất phần lớn khuôn mặt cô, ánh mắt rũ xuống, đáy mắt u ám mịt mù.

Những câu đối thoại từ xa truyền tới theo cơn gió.

“Sao Tống Từ Tự không tới, ngày thường không phải cậu ta tích cực lắm sao?”

“Ai mà biết, tên nhóc đó từ khi nghỉ hè đã chẳng thèm ra khỏi nhà nữa rồi.”

Cô không nghe thêm nữa, cũng chẳng dám nhìn nữa.

Cô cứng đờ quay người rời đi, bước ra con đường sáng đèn, ánh sáng từ ngọn đèn đường chiếu xuống thân hình cô, cái bóng in trên mặt đất, lưng cong lại, trông thật cô đơn.

Thực ra thì bọn họ cũng giống nhau.

Những thực tế phũ phàng này cứ trần tr.ụi bày ra trước mắt, rõ ràng đã biết kết cục chẳng còn ý nghĩa, nhưng vẫn không thể không tiếp tục thích.

Những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, lớp học thêm đẩy mạnh tiến độ, cố nhồi nhét thêm cho học sinh nhiều kiến thức nhất có thể trong mấy ngày nghỉ cuối cùng.

Trần Nam vẫn thường đi ngang qua sân bóng rổ đó, vào mỗi tối thứ bảy lúc tám giờ, cô vẫn gặp Lộ Hủ, thỉnh thoảng cũng gặp Ôn Dạng.

Cô bắt đầu đi đường vòng, chỉ để đi ngang qua sân bóng rổ, lén nhìn cậu một cái. Thỉnh thoảng cô lại thấy họ đứng cùng nhau, niềm vui khi nhìn thấy cậu trong lòng dần bị thay thế bằng nỗi chua xót.

Nhút nhát, hèn mọn, không dám nhìn cậu thêm một cái.

Nhưng ở nơi không ai biết, cô lén nhìn cậu thật nhiều lần.

Trần Nam cúi đầu đi ngang qua đó, thỉnh thoảng nhìn thấy Lộ Hủ đang ném bóng, có lúc lại thấy cậu ngồi nghỉ ở bên cạnh, trò chuyện cùng người khác.

Có lẽ cậu sẽ mãi không biết, có người đã vì muốn gặp cậu mà đi một đoạn đường vòng thật xa như vậy.

Người được yêu mãi mãi là người được chiều chuộng.

Thật đáng tiếc, người mà cô nói thích, đã được định sẵn là không thuộc về cô.

Yêu thầm lặng lẽ.

Lớp học thêm bắt đầu tăng tiết, Trần Nam về nhà càng lúc càng muộn.

Hôm nay khi cô xuống xe về nhà, chuyến xe cô đi đã là chuyến xe cuối cùng trong ngày.

Có lẽ phần lớn học sinh trong lớp học thêm đều có ba mẹ đón về, cô không muốn làm phiền Trần Vĩ, cố gắng bắt kịp chuyến xe cuối để về nhà.

Khi xuống xe ở trạm, xung quanh tĩnh lặng, yên ắng đến đáng sợ.

Cô nhìn về phía con hẻm nhỏ, không một bóng người.

Trần Nam đột nhiên cảm thấy hơi sợ hãi, tiếng ve kêu không ngớt trên cây, trong đêm nghe càng chói tai, tiếng mèo kêu yếu ớt từ bụi cỏ bên cạnh truyền đến, dù cô rất thích mèo, nhưng vào lúc này cũng không thể giữ nổi sự bình tĩnh.

Cô cắn chặt môi, tay nắm chặt lấy vạt áo, bước chân càng lúc càng nhanh, khi đến gần nhà, cửa lớn nhà cô mở toang, trong phòng khách không có ai.

Thường thì giờ này Triệu Lan vẫn chưa tan làm, cửa nhà không thể nào mở sẵn như vậy.

Một cảm giác bất an đột nhiên dâng lên trong lòng cô, khiến cô cảm thấy lo lắng.

Chưa kịp bước vào nhà, hàng xóm bên cạnh đã vội vã chạy đến, thở hổn hển nắm lấy tay cô.

Cô giật mình, sau đó nghe thấy giọng của dì hàng xóm: “Trần Nam, con mau đến bệnh viện đi, mẹ con vừa ngất ở nhà, đã được xe cấp cứu đưa đi rồi.”

Nghe tin này, đầu óc Trần Nam bỗng nhiên trống rỗng, cô nắm chặt lấy tay dì hàng xóm, giọng run rẩy: “Dì ơi, mẹ con... mẹ con đang ở bệnh viện nào? Mẹ con... mẹ con sao rồi?”

“Dì không biết, chỉ biết mẹ con được đưa đến bệnh viện nơi ba con từng làm việc. Con mau đến đó xem đi.” Dì hàng xóm liếc nhìn cô một cái, vội vàng buông tay Trần Nam ra.

Có lẽ sợ Trần Nam nhờ bà giúp đỡ, nên sau khi nói xong liền bỏ đi.

Cả người Trần Nam lạnh toát, một luồng khí lạnh từ đáy lòng dâng lên.

Cô đóng cửa nhà một cách máy móc, sau đó cứ thế chạy thẳng về phía trạm xe, trên đường rất ít người đi lại, xe cộ cũng chỉ lác đác.

Bệnh viện mà dì hàng xóm nói, cách chỗ cô ở khoảng ba bốn cây số.

Cô muốn bắt xe đi, nhưng đầu óc rối bời, đến trạm xe mới nhớ ra đã hết chuyến xe cuối.

Nghĩ đến đây, mắt cô bỗng cay xè, nước mắt không thể kìm lại mà tuôn trào. Nhưng cô không muốn từ bỏ, bắt đầu đứng ven đường vẫy taxi.

Nhưng không có chiếc nào dừng lại, cô ngồi thụp xuống bên lề đường, hoang mang không biết phải làm gì, tiếng nấc nghẹn ngào lan tỏa trong không trung, thể hiện sự bất lực và lo lắng.

Vài phút sau, cô ngẩng đầu lên, cắn chặt môi, như vừa đưa ra một quyết định, nắm chặt quai cặp, hít một hơi sâu rồi lao về phía trước.

Tiếng thở d.ốc gấp gáp, tiếng bước chân hối hả, cô không biết đã chạy bao lâu, chạy đến khi kiệt sức, mồ hôi đầm đìa trên trán, lưng áo ướt đẫm.

Nhưng Trần Nam vẫn không muốn dừng lại, đôi chân mềm nhũn, một mình chạy băng qua đêm tối.

Khi chạy qua một ngã tư, có người gọi cô lại.

“Trần Nam?”

Cô vội vã dừng chân, những sợi tóc lòa xòa dính vào mặt, khuôn mặt đỏ bừng.

Trần Nam quay đầu lại, thấy Ôn Dạng đang ngồi trong xe, cửa sổ xe hạ xuống, Ôn Dạng ngồi bên trong, trang điểm tinh tế, kinh ngạc nhìn cô.

“Ôn Dạng!” Cô như vớ được cọng rơm cứu mạng, nước mắt lại tuôn ra.

Nhìn bộ dạng yếu đuối của Trần Nam, Ôn Dạng giật mình, cô chưa bao giờ thấy Trần Nam khóc, cảm giác lo lắng dâng lên, cô vội xuống xe hỏi: “Cậu sao thế? Đừng khóc, đừng khóc, có chuyện gì sao?”

“Mẹ mình... mẹ mình được đưa vào bệnh viện rồi, không còn xe buýt nữa, cậu có thể giúp mình…..đưa mình tới đó không?” Trần Nam mệt đến thở không ra hơi, khẩn cầu.

“À... được, được. Cậu đừng khóc nữa, mau lên xe, mình đưa cậu đi.” Ôn Dạng vội vàng gật đầu, đỡ Trần Nam, cảm nhận được cánh tay cô đẫm mồ hôi, không khỏi cảm thấy thương xót.

Trên xe, Trần Nam cúi đầu, giọng nói rất nhẹ: “Cảm ơn, làm phiền cậu quá.”

“Không sao, không sao. Cậu cho mình biết địa chỉ bệnh viện, mình sẽ đưa cậu đến.” Ôn Dạng lắc đầu, lấy khăn giấy lau nước mắt cho Trần Nam, tiện thể lau luôn mồ hôi trên trán cô.

Trần Nam báo một địa chỉ, Ôn Dạng quay sang tài xế: “Chú Lăng, phiền chú đưa tụi con đến bệnh viện.”

“Ừ, được rồi. Cô gái, đừng lo lắng, giờ đường không đông, sẽ tới nhanh thôi.” Chú Lăng bị bộ dạng của Trần Nam làm hoảng sợ, nhẹ nhàng an ủi.

Trần Nam gật đầu liên tục, miệng không ngừng nói “Cảm ơn”.

Cô ngước lên nhìn Ôn Dạng, ngoài lời cảm ơn, cô không biết nói gì hơn.

Ôn Dạng hôm nay trông rất xinh đẹp, mặc chiếc váy trắng, tóc xoăn dài buông thả, trông dịu dàng vô cùng.

Trên xe, Ôn Dạng không ngừng an ủi cô, sau đó nhận được một cuộc gọi.

Người bên đầu dây hỏi: “Cậu đâu rồi?”

Ôn Dạng lấy tay che miệng, hạ giọng nói: “Mình có chút việc, đang trên đường đến bệnh viện, không thể tới hẹn rồi.”

“Bên cậu có chuyện gì à?” Giọng người ở đầu dây lo lắng.

“Không, không có gì, là chuyện gia đình bạn mình. Trước không thể cũng cậu nói chuyện, lát mình sẽ kể.” Cô vội vã cúp máy.

Trần Nam nhìn Ôn Dạng hôm nay ăn mặc xinh đẹp như vậy, biết rằng cô chắc chắn có hẹn.

Thấy mình đã làm phiền Ôn Dạng, Trần Nam càng thêm áy náy, lúng túng: “Xin lỗi cậu Ôn Dạng, làm phiền cậu rồi.”

“Không sao đâu, không phải chuyện lớn mà. Này, tới bệnh viện rồi, để mình đi cùng cậu lên.”

Ôn Dạng cười không để tâm, thấy xe dừng lại trước cổng bệnh viện, cô kéo Trần Nam xuống xe.

“Hả? Không cần đâu, mình tự đi được rồi.” Trần Nam chưa kịp từ chối đã bị Ôn Dạng kéo vào bệnh viện.

Sau khi hỏi thăm phòng bệnh của Triệu Lan tại quầy lễ tân, cả hai theo số phòng mà tìm đến. Đoạn đường ngắn ngủi ấy, lòng bàn tay Trần Nam đã túa đầy mồ hôi lạnh.

Cô rất sợ, sợ đến tột cùng.

Ôn Dạng nắm tay cô suốt đoạn đường, có thể cảm nhận được sự căng thẳng và sợ hãi của cô.

“Đừng sợ, không sao đâu.”

Hai người nhìn nhau, Ôn Dạng cố gắng an ủi Trần Nam hết mức có thể.

Trần Nam gật đầu, đi đến trước cửa phòng bệnh của Triệu Lan.

Cô đẩy cửa ra, thấy Triệu Lan đang ngồi trên giường, tay còn cầm một cuốn sổ, không biết đang tính toán cái gì.

“Mẹ.” Khi thấy Triệu Lan vẫn khỏe mạnh ngồi trên giường, giọng Trần Nam đã run rẩy, nghẹn ngào.

Triệu Lan nghe thấy thì giật mình, quay đầu lại nhìn thấy con gái cùng một cô gái đứng ở cửa, bà vội vàng cất cuốn sổ ghi chép đi, trách yêu một câu: “Con bé này, sao lại đến đây?”

Trần Nam lao đến ôm chặt Triệu Lan: “Dì hàng xóm nói mẹ bị ngất xỉu, con sợ mẹ gặp chuyện.”

“Mẹ không sao, chỉ là mệt quá thôi, con đừng lo lắng.” Triệu Lan vỗ về con gái trong vòng tay, nhẹ nhàng vuốt tóc cô.

Ôn Dạng nhìn cảnh tượng ấm áp trước mặt, bỗng dưng cảm thấy có chút ngưỡng mộ.

Triệu Lan ngước mắt nhìn cô, đẩy nhẹ Trần Nam trong lòng: “Cô bé này là ai vậy?”

Nghe vậy, Trần Nam lau nước mắt, vừa hít mũi vừa giải thích: “Đây là bạn học của con, tên là Ôn Dạng. Bên ngoài không còn xe buýt nữa, nên cậu ấy đã đưa con đến đây.”

“Haizz, con xem con kìa, còn phiền người ta. Nếu lo lắng cho mẹ thì gọi điện cho mẹ là được rồi.”

“Con chào dì. Không có gì phiền đâu ạ, dì không sao là tốt rồi.” Ôn Dạng khẽ gật đầu, chào Triệu Lan.

“Cảm ơn con nhiều nhé. Nam Nam có được người bạn như con thật may mắn, thật sự cảm ơn con.”

Ôn Dạng miễn cưỡng cười một cái, cô cảm thấy Trần Nam và mẹ cô thực sự rất giống nhau, đều thích nói lời cảm ơn không ngừng.

Cô cúi xuống nhìn điện thoại, vừa lúc nhận được tin nhắn của Lộ Hủ: “Mọi việc xử lý ổn chứ? Có gì nghiêm trọng không? Mau xuống đây, mình đang ở dưới bệnh viện.”

Nhìn tin nhắn, cô không khỏi mỉm cười hạnh phúc, chào tạm biệt Trần Nam và Triệu Lan: “Dì, Nam Nam, con có việc phải đi trước ạ, dì nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

“Được, con đi đường cẩn thận.” Triệu Lan căn dặn.

Ôn Dạng gật đầu tạm biệt, rồi nháy mắt ra hiệu với Trần Nam, rời khỏi phòng bệnh.

Nhìn theo bóng lưng Ôn Dạng dần đi xa, Triệu Lan vỗ nhẹ đầu con gái, khiến cô không khỏi kêu “ai da” một tiếng.

Triệu Lan không hài lòng thúc giục: “Người ta vất vả đưa con đến đây. Con không tiễn người ta xuống sao? Mau đi tiễn bạn đi.”

Lúc này Trần Nam mới phản ứng, gật đầu: “À, dạ, con đi ngay.”

“Đợi con quay lại nhé.” Cô chạy ra khỏi phòng bệnh, không quên nói với Triệu Lan một câu.

Ôn Dạng không biết tại sao lại đi rất nhanh, Trần Nam đuổi theo xuống cầu thang, đến cửa thấy bóng lưng của Ôn Dạng, vừa định gọi cô lại, nhưng lời nói lại nghẹn lại trong cổ họng.

Bên cạnh cô gái ở cửa, còn có một người khác đứng đó.

“Cậu sao lại đến đây?” Ôn Dạng mỉm cười nhìn Lộ Hủ.

Lộ Hủ bất đắc dĩ nói: “Nói là gặp nhau ở rạp chiếu phim, mà lại chạy đến bệnh viện, muộn thế này nguy hiểm lắm.”

“Đâu có, có chú Lăng đón mình về nhà mà.”

“Xử lý xong việc chưa?”

“Xong rồi, cậu yên tâm đi…”

Trần Nam đứng bên này, cách người bên ngoài chỉ một cánh cửa kính. Cô nhìn thấy Lộ Hủ quay đầu đi, mắt cười cong cong, nghe thấy những lời của cậu, vừa bất lực vừa dịu dàng.

Hai người cùng đi xa dần, cô mất hồn thu ánh mắt lại, quay người trở vào, một giọt nước mắt rơi xuống nền gạch, từ từ thấm ra.

Khi trở lại phòng bệnh, Triệu Lan hỏi: “Con đã tiễn bạn về chưa?”

Cô im lặng gật đầu.

Triệu Lan thấy cô không ổn, vừa định mở miệng hỏi thì giây tiếp theo, cô quay lại ôm chặt Triệu Lan, chôn đầu vào lòng mẹ.

Cảm xúc bị kìm nén suốt cả đêm bùng nổ ngay lập tức.

Âm thanh nức nở tràn ngập cả phòng bệnh, trong đêm tĩnh mịch, giống như một đứa trẻ bất lực, khóc đến xé lòng.

Đêm đó, sự việc Triệu Lan đột ngột bị bệnh, sự xuất hiện của Lộ Hủ, mọi chuyện xảy ra trong thời gian này, cảm xúc và sự uất ức ào ạt kéo đến.

Cô không thể giả vờ mạnh mẽ được nữa, phòng tuyến trong lòng sụp đổ, nước mắt cứ như vòi nước bị mở ra, không ngừng rơi.

“Mẹ, con chỉ là hơi buồn một chút.” Cô lắc đầu, vừa khóc vừa nói, lời nói ngắt quãng, Triệu Lan bị cảnh tượng này làm cho sợ hãi, “Nam Nam, mẹ không sao đâu, bác sĩ đã nói, chỉ là quá mệt mỏi, nghỉ ngơi vài ngày là ổn.”

“Đừng khóc nữa, được không?” Triệu Lan nhẹ nhàng lau nước mắt cho Trần Nam, giọng điệu dịu dàng vô cùng, “Từ lớp học thêm về, có phải còn chưa làm bài tập, làm xong sớm đi? Tối nay ở lại với mẹ, được không?”

Trần Nam cúi đầu, khi bị Triệu Lan thúc giục làm bài tập, cô mới miễn cưỡng lau nước mắt, đôi mắt đã sưng lên như quả óc chó.

“Làm bài tập đi, ngày mai đừng đi học thêm trễ.”

Trần Nam gật đầu, kìm nén nước mắt, lấy bài tập từ trong cặp ra, một tờ biểu mẫu phân ban rơi ra từ trong sách.

Cô nhặt lên, ánh mắt lóe sáng vài lần, trở nên kiên quyết.

“Mẹ, con đã quyết định rồi, con sẽ nghe theo mẹ và chú chọn ban xã hội, mẹ ký vào đây giúp con.”

“Ừ, được rồi.” Triệu Lan nhận lấy tờ phân ban, thấy mục chọn giữa văn và lý đã bị gạch bỏ, cuối cùng vẫn chọn xac hội.

Triệu Lan không hỏi gì thêm, ký tên lên giấy.

Trần Nam nhận tờ giấy, gấp lại cẩn thận, cho vào sách.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, chớp mắt, mắt rất khó mở.

Không cần thiết nữa.

Vài ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, Trần Nam vừa bận rộn đi học thêm, vừa dành thời gian chăm sóc Triệu Lan ở bệnh viện.

Trần Vĩ biết chuyện này, đặc biệt đến thăm bệnh.

May mắn chỉ là kiệt sức ngất xỉu, không phải chuyện nghiêm trọng.

Triệu Lan nằm viện vài ngày, thấy phí nằm viện quá đắt, không chịu nghe lời Trần Vĩ và Trần Nam, nhất quyết muốn về nhà.

Ngày bà xuất viện, là Trần Vĩ lái xe đưa bà và Trần Nam về nhà.

Về đến nhà, Triệu Lan không nghỉ ngơi được hai ngày, lại quay trở lại làm việc.

Người trong xưởng đều nói bà làm việc quá vất vả.

Triệu Lan chỉ cười không nói, bà cần kiếm thêm tiền, để không làm Trần Nam phải gánh nặng.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro

Nhận xét của độc giả về truyện Tôi Chỉ Dám Trộm Nhìn Cậu - Chi Cửu

Số ký tự: 0