Cả Nhà Pháo Hôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Tôi
Tiểu Hi Nhà Ta...
Ý Tưởng Bất Đáo
2024-12-25 12:02:01
Chấp nhận số phận bước vào công ty, đứng trước thang máy chuyên dụng của giám đốc, bây giờ Diệp Hướng Hi chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào đồ ăn vặt trong phòng trà…
Ai ngờ khi Diệp Hướng Hi ấn tầng phòng trà thì vệ sĩ ấn xuống nút cô vừa bấm hai lần với tốc độ rất nhanh.
Cô bối rối quay đầu lại, Diệp Hướng Hi rất tức giận!
Đoàn Phỉ Nhiên quản cô thì thôi đi, người ta có tiền có nhan sắc, lại còn là người giúp mình kiếm tiền trong tương lai, cô không thể trêu vào.
Vệ sĩ dựa vào đâu mà xen vào quyết định của cô chứ?
“Cô chủ, chủ tịch Diệp với phu nhân và cả tổng giám đốc Diệp đã nói với chúng tôi không cho cô đặt chân vào phòng trà, nếu không sẽ đuổi việc chúng tôi.”
“Hừ! Tôi cũng có thể cho các anh cuốn gói.”
“Cô chủ, cô không trả lương cho chúng tôi.”
“Tiền lương?”
“Là thù lao cho công việc của chúng tôi.”
“Haha, nếu không thì các anh ra giá đi tôi sẽ trả. Tôi có tiền, các anh cho tôi ăn mấy miếng được không?”
Hai mắt Diệp Hướng Hi lấp lánh, hôm nay cô đã ăn một chiếc bánh kem nhỏ, cơn thèm ăn trong bụng như bị dính thuốc kích thích, điên cuồng khiến cô phải ăn chút gì đó mới thôi.
Các vệ sĩ nhìn xung quanh, bọn họ không nhìn Diệp Hướng Hi, khiến cô chỉ có thể một mình nhìn ảnh phản chiếu trong thang máy.
Khi những con số trên thang máy lên đến tầng cao nhất, cô cũng nản lòng, dần biến thành tuyệt vọng.
Vào phòng làm việc của tổng giám đốc, Diệp Hướng Hi mới nhớ ra ba mẹ, anh hai và cả anh ba đã rời đi, cô quay lại làm gì?
Vừa ngẩng đầu, Diệp Hướng Hi đối diện với tầm mắt của bốn vệ sĩ, cô thầm thở dài, chỉ có thể bảo bọn họ đưa mình về nhà.
Ở thế giới này cô vẫn chưa quen lắm, Diệp Hướng Hi chỉ có thể chọn về nhà gặp mẹ. Một mình ở ngoài với vệ sĩ cô không có cách nào để đi mua đồ ăn vặt.
Cô đơn mà về đến nhà, Diệp Hướng Hi chưa ngồi nóng mông đã bị đám người xuất hiện trước mặt làm cho kinh sợ.
Ba mẹ cô đang làm gì?
“Tiểu Hi, còn có nửa năm nữa thôi là con phải thi đại học rồi. Đây là giáo viên dạy bù mà ba mẹ tìm cho con. Tiểu Hi nhà ta thông minh nhất định phải học nghiên cứu khoa học.”
“Khoa học là cái gì?”
Diệp Hướng Hi không hiểu, cô mới vừa tới đây nên có quá nhiều điều chưa hiểu, cần phải biết nhiều hơn nữa.
“Tiểu Hi à, con nghĩ lại xem, chị Đoàn của con đang kiếm tiền cho con nhưng nếu con không biết tính toán thì sẽ dễ bị người lừa. Sau này Tiểu Hi sẽ có rất nhiều tiền nên ba mẹ chọn khoa học tự nhiên cho con.”
Cô nhíu mày, trong lòng Diệp Hướng Hi cảm thấy chị Đoàn không lừa mình, nhưng cô lo người khác sẽ lừa mình.
Nghĩ rồi cô gật đầu đồng ý.
“Vậy được rồi. Ba mẹ, khoa học tự nhiên cần học cái gì?”
Hỏi những lời này, Diệp Hướng Hi chợt cảm thấy hối hận… Một loạt người bắt đầu tự giới thiệu, giáo viên Toán Lý Hóa Văn Anh Sinh bắt đầu tự giới thiệu, nghe vậy Diệp Hướng Hi như lọt vào trong sương mù.
Không hiểu sao cô lại bị bố mẹ dẫn vào phòng học, nhìn một chồng sách chất đống trên bàn, Diệp Hướng Hi thầm nghĩ bây giờ hối hận có còn kịp không?
[Trời ơi là trời, ba mẹ muốn mạng của mình à. Nhiều sách như vậy, mình mới nhìn thoáng qua thấy có hơn 40 quyển… Cứu mạng, đã bao lâu mình không đọc sách rồi? Thoại bản thì không tính, mình phải học nhiều như vậy, muốn khóc quá.]
Diệp Quân Tiêu và Lý Uyển Lâm nhìn nhau, hai người đều thấy vẻ tính kế trong mắt đối phương.
“Tiểu Hi, mẹ biết con khó có thể học được những môn này trong nửa năm. Vì một tương lai Tiểu Hi không cần làm việc cũng có rất nhiều tiền để tiêu, Tiểu Hi cố gắng lên. Sau này chỉ cần con được một trăm điểm ở bài kiểm tra thì ba và mẹ sẽ cho Tiểu Khi một túi đồ ăn vặt, được chứ?”
“Hai túi!”
“Thành giao.” Lý Uyển Lâm không nghĩ gì mà lập tức đồng ý. Bà sợ nếu mình quá chậm thì Tiểu Hi sẽ phát hiện ra, coi như kế hoạch thất bại trong gang tấc.
Ai ngờ khi Diệp Hướng Hi ấn tầng phòng trà thì vệ sĩ ấn xuống nút cô vừa bấm hai lần với tốc độ rất nhanh.
Cô bối rối quay đầu lại, Diệp Hướng Hi rất tức giận!
Đoàn Phỉ Nhiên quản cô thì thôi đi, người ta có tiền có nhan sắc, lại còn là người giúp mình kiếm tiền trong tương lai, cô không thể trêu vào.
Vệ sĩ dựa vào đâu mà xen vào quyết định của cô chứ?
“Cô chủ, chủ tịch Diệp với phu nhân và cả tổng giám đốc Diệp đã nói với chúng tôi không cho cô đặt chân vào phòng trà, nếu không sẽ đuổi việc chúng tôi.”
“Hừ! Tôi cũng có thể cho các anh cuốn gói.”
“Cô chủ, cô không trả lương cho chúng tôi.”
“Tiền lương?”
“Là thù lao cho công việc của chúng tôi.”
“Haha, nếu không thì các anh ra giá đi tôi sẽ trả. Tôi có tiền, các anh cho tôi ăn mấy miếng được không?”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hai mắt Diệp Hướng Hi lấp lánh, hôm nay cô đã ăn một chiếc bánh kem nhỏ, cơn thèm ăn trong bụng như bị dính thuốc kích thích, điên cuồng khiến cô phải ăn chút gì đó mới thôi.
Các vệ sĩ nhìn xung quanh, bọn họ không nhìn Diệp Hướng Hi, khiến cô chỉ có thể một mình nhìn ảnh phản chiếu trong thang máy.
Khi những con số trên thang máy lên đến tầng cao nhất, cô cũng nản lòng, dần biến thành tuyệt vọng.
Vào phòng làm việc của tổng giám đốc, Diệp Hướng Hi mới nhớ ra ba mẹ, anh hai và cả anh ba đã rời đi, cô quay lại làm gì?
Vừa ngẩng đầu, Diệp Hướng Hi đối diện với tầm mắt của bốn vệ sĩ, cô thầm thở dài, chỉ có thể bảo bọn họ đưa mình về nhà.
Ở thế giới này cô vẫn chưa quen lắm, Diệp Hướng Hi chỉ có thể chọn về nhà gặp mẹ. Một mình ở ngoài với vệ sĩ cô không có cách nào để đi mua đồ ăn vặt.
Cô đơn mà về đến nhà, Diệp Hướng Hi chưa ngồi nóng mông đã bị đám người xuất hiện trước mặt làm cho kinh sợ.
Ba mẹ cô đang làm gì?
“Tiểu Hi, còn có nửa năm nữa thôi là con phải thi đại học rồi. Đây là giáo viên dạy bù mà ba mẹ tìm cho con. Tiểu Hi nhà ta thông minh nhất định phải học nghiên cứu khoa học.”
“Khoa học là cái gì?”
Diệp Hướng Hi không hiểu, cô mới vừa tới đây nên có quá nhiều điều chưa hiểu, cần phải biết nhiều hơn nữa.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Tiểu Hi à, con nghĩ lại xem, chị Đoàn của con đang kiếm tiền cho con nhưng nếu con không biết tính toán thì sẽ dễ bị người lừa. Sau này Tiểu Hi sẽ có rất nhiều tiền nên ba mẹ chọn khoa học tự nhiên cho con.”
Cô nhíu mày, trong lòng Diệp Hướng Hi cảm thấy chị Đoàn không lừa mình, nhưng cô lo người khác sẽ lừa mình.
Nghĩ rồi cô gật đầu đồng ý.
“Vậy được rồi. Ba mẹ, khoa học tự nhiên cần học cái gì?”
Hỏi những lời này, Diệp Hướng Hi chợt cảm thấy hối hận… Một loạt người bắt đầu tự giới thiệu, giáo viên Toán Lý Hóa Văn Anh Sinh bắt đầu tự giới thiệu, nghe vậy Diệp Hướng Hi như lọt vào trong sương mù.
Không hiểu sao cô lại bị bố mẹ dẫn vào phòng học, nhìn một chồng sách chất đống trên bàn, Diệp Hướng Hi thầm nghĩ bây giờ hối hận có còn kịp không?
[Trời ơi là trời, ba mẹ muốn mạng của mình à. Nhiều sách như vậy, mình mới nhìn thoáng qua thấy có hơn 40 quyển… Cứu mạng, đã bao lâu mình không đọc sách rồi? Thoại bản thì không tính, mình phải học nhiều như vậy, muốn khóc quá.]
Diệp Quân Tiêu và Lý Uyển Lâm nhìn nhau, hai người đều thấy vẻ tính kế trong mắt đối phương.
“Tiểu Hi, mẹ biết con khó có thể học được những môn này trong nửa năm. Vì một tương lai Tiểu Hi không cần làm việc cũng có rất nhiều tiền để tiêu, Tiểu Hi cố gắng lên. Sau này chỉ cần con được một trăm điểm ở bài kiểm tra thì ba và mẹ sẽ cho Tiểu Khi một túi đồ ăn vặt, được chứ?”
“Hai túi!”
“Thành giao.” Lý Uyển Lâm không nghĩ gì mà lập tức đồng ý. Bà sợ nếu mình quá chậm thì Tiểu Hi sẽ phát hiện ra, coi như kế hoạch thất bại trong gang tấc.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro