Hoa Hồng Tiên Sinh - Mịch Nha Tử

Chìm đắm

Mịch Nha Tử

2025-03-19 04:35:23

Đêm đó tiến triển theo một chiều hướng không ai ngờ đến.Ngay cả Đông Văn Li cũng không nghĩ anh sẽ bất chấp tất cả mà hôn cô như vậy.Nụ hôn đó mang theo khát vọng như núi cao sông dài.Chiếc ghế sofa cũ màu lá cọ bị móng tay mới mọc dài của cô cào lên, nhìn từ xa không khác nào những khe rãnh hình thành qua hàng tỉ năm biến đổi của trái đất, gió lớn lùa qua lá chuối tây bên ngoài, cánh cửa gỗ tạo nên âm thanh nhịp nhàng, họ vẫn giữ nguyên vị trí trước tấm gương.Ánh sáng và bóng tối giao thoa, cô không còn tâm trí lắng nghe âm thanh phát ra từ đầu đọc đ ĩa DVD cũ kỹ, chỉ nhìn thấy con cá vàng cô nuôi trong bể cá, nó ăn no bể bụng, hai mắt nhìn cô trân trân.Vậy nên cô thất thần.Anh xoay người cô lại, bàn tay to lớn của anh bao trọn gương mặt cô, giọng nói trầm thấp lại kiềm chế: “A Li, tập trung nào.”Cô nhìn chính mình trong gương, hàng mi run rẩy, cô ôm lấy bờ lưng anh.Chuỗi hạt bồ đề vẫn nằm trên tay anh, thỉnh thoảng lại chạm vào cô, cô nói đau.Đó là lời mà cô nói ra nhiều nhất đêm nay.Đó là cảm giác đau đớn đầy nguy hiểm, giống như chạm vào giấc mộng trong những đêm nóng bức ở Sài Gòn. Mặc dù chuyện này xảy ra đột ngột, nhưng trong nhà cô cũng không có thứ gì để bảo vệ.Cô là thiếu nữ chưa có bạn trai, chưa từng nghĩ sẽ chuẩn bị thứ đó.Anh cũng không bao giờ mang theo thứ đó đến gặp cô.Cho nên thật ra không có tiến triển gì, nhưng amidan đã sưng to đến mức không cách nào phát ra tiếng động.Cô chưa từng cảm thấy thể lực của mình kém đến mức này, đôi chân không chống đỡ được, cánh tay cũng run rẩy, cả người đau nhức, hơi thở đứt quãng, nhịp độ cũng rối loạn.Cô chỉ ngoan ngoãn để anh chỉ huy, dẫn dắt.“Tiên…tiên sinh…”“Thả lỏng.”“Thế này, đúng rồi, rất ngoan.”“A Li, ngoan nào.”…Anh sẽ ban thưởng cho cô, giống như ban thưởng cho một chiến binh trung thành.Phần thưởng của anh là một loại cảm giác mà lần đầu tiên cô có được, cô phát hiện hóa ra Thượng đế tạo nên thân thể con người thật kỳ diệu và vĩ đại, những cái vuốt v3 và những nụ hôn kia cũng đủ khiến cô phải giao nộp vũ khí để đầu hàng.Sau đó, cô quá mệt mỏi, lại chìm vào giấc mộng trên sofa.Cô chỉ nhớ đêm đó, bên ngoài đổ mưa không dứt, mưa lớn xô gãy những gốc cây mà cô đã trồng suốt mấy năm trời.*Cô gái bên cạnh co người ngủ trên sofa.Anh nhẹ nhàng nâng cánh tay đang đặt dưới đầu cô, thân trên tr@n trụi, anh ngồi dậy.Cửa sổ mở ra, chiếc bóng và hơi thở hỗn loạn của người bên cạnh vẫn hiện rõ trên mặt kính.Anh nhíu mày, rút một điếu thuốc từ trên bàn trà, châm lửa, cầm điếu thuốc cách xa cô, ngồi trên sofa, gác cánh tay lên lưng ghế.Sau khi giải phóng một loại d*c vọng khác, cơn nghiện thuốc lá của anh càng mãnh liệt hơn.Cuối cùng hút được thuốc lá, anh mới thu hồi được nửa cái mạng của mình về, nhưng sau đó mới phát hiện, có lẽ nửa còn lại đã thuộc về cô.Anh chưa từng nghĩ mình sẽ mất kiểm soát đến vậy.Bất kể anh có thừa nhận hay không, trong lòng anh đã xuất hiện loại d*c vọng cấm kỵ đó đối với cô, làm sao anh lại có thể mang ý nghĩ xấu xa đó với một cô bé lớn lên dưới sự che chở của anh.Anh luôn nghĩ đó là ảo giác của mình.Nhưng tối nay anh tiếp xúc với cô, khi phản ứng thể xác kiêu ngạo khoe khoang chiến thắng của nó trước lý trí, anh biết mình đã khao khát cô từ rất lâu rồi.Anh không biết rõ đó là vì thân thể trẻ trung hay là vì tâm hồn mãi mãi sống động của cô.Nói tóm lại, anh mất kiểm soát, anh khao khát nhìn thấy gương mặt ngủ say yên bình của cô như trong đêm nay, cũng hưởng thụ sự hạnh phúc mà cô có được dưới sự hướng dẫn của anh.Anh dập điếu thuốc, đứng dậy, nhẹ nhàng bế người đang nằm trên sofa, đưa cô lên lầu.Phòng của cô không lớn, chỉ có một khung cửa sổ nhỏ hẹp, nhưng được bày trí rất ấm cúng, cô treo rất nhiều đồ vật kỳ lạ của con gái trên mặt tường đối diện chiếc giường, còn có một chiếc kệ sách, trên đó bày rất nhiều loại sách khác nhau.Cô rất bừa bộn.Anh cũng biết cái đầu nhỏ của cô chứa đựng rất nhiều điều sinh động.Nửa sau của đêm mưa, nhiệt độ giảm xuống.Cô nằm trên giường, nhanh chóng tìm một tư thế thoải mái, ôm đầu gối mà ngủ.Anh đứng bên khung cửa sổ thấp, sau đó bước ra ngoài, xuống lầu, gọi một cuộc điện thoại.Sau đó, Finger xuất hiện trước cửa, mang vài bộ quần áo sạch.*Hôm sau Đông Văn Li thức dậy, còn tưởng tiên sinh đã rời đi.Không ngờ lúc xuống lầu, cô phát hiện anh đứng trước sân nhà, hoa cỏ đã gãy đổ, anh nhét tay vào túi, nói chuyện điện thoại.Bàn chân đang bước đi của cô lơ lửng giữa không trung, cô nghe anh nói tiếng Pháp, giọng điệu không vui, có lẽ người bên kia rất thất vọng vì anh không xuất hiện. Anh đặt điện thoại sang một bên, không muốn nghe nữa, lại lục lọi túi áo vest tìm thuốc lá.Anh hơi nghiêng người, nhìn thấy Đông Văn Li từ trên lầu đi xuống.Anh thay một bộ quần áo chỉnh tề, không giống bộ quần áo tối qua, bốn mắt chạm nhau.Mọi thứ liên quan đến “cơn mưa” đêm qua bên sofa gần như biến mất tăm, Đông Văn Li dời mắt, đặt bàn chân xuống, không biết có nên bước tiếp hay không.“Đứng đó làm gì?” Anh cúp máy, tiến về phía trước mấy bước, đứng dưới cầu thang.Lần đầu tiên Đông Văn Li nghĩ sàn nhà của cô không quá cao, mùa mưa ẩm ướt, anh đứng bên bậc thang, gần như che chắn toàn bộ ánh sáng bên ngoài, bậc thang vốn tối tăm đột nhiên mất đi hình bóng.Đông Văn Li vẫn không dám nhìn lên, cô nhẹ giọng, thật thà nói: “Anh đứng phía dưới cản trở bậc thang, em không nhìn thấy.”Bóng tối phía trước dần dần tản ra, ánh sáng trả lại hình bóng bậc thang.Vậy là cô cúi đầu bước xuống.Anh đưa tay về phía cô.Cô ngẩng đầu nhìn anh đứng bên cầu thang, anh đưa tay cho cô, “Đừng để bị ngã.”Anh rất lịch thiệp, không vòng tay qua lưng cô, chỉ đưa lòng bàn tay về phía cô.Cô nhìn chằm chằm một hồi, vẫn do dự.Anh lên tiếng: “Đông Văn Li, anh đang mời em lên đoạn đầu đài à?”Lời này rất hiệu quả, cô nhanh chóng đưa tay cho anh, bước xuống mấy bậc thang cuối cùng, xuống rồi còn nắm tay anh đi thêm mấy bước.Xuống đến nơi, Đông Văn Li vào phòng tắm rửa mặt.Cô nhìn thấy dao cạo râu trên bồn nước. Dao cạo râu được chế tác thủ công, được đặt gọn gàng trên bồn nước lát gạch xanh trắng của cô, trông hơi lạc lõng, giống như món đồ thủ công tuyệt đẹp kia phải được đặt trong viện bảo tàng hoặc tủ đấu giá, chứ không phải xuất hiện trong căn nhà chật hẹp, cũ kỹ của cô.Hẳn là anh đã nhờ người mang những thứ này đến.Lúc rửa mặt, Đông Văn Li nhìn thấy một dấu vết màu đỏ trên cổ, gần xương quai xanh, động tác đánh răng của cô cũng chậm lại, giữa ban ngày ban mặt, những ký ức trong đêm mưa gió lại ùa về.Cuối cùng cô cũng hiểu chênh lệch về sức lực và kích cỡ là gì.Anh chỉ buông thả một lát, vậy mà dấu vết trên người cô đã rõ ràng đến vậy, nếu anh đi xa hơn, cô không chắc hôm nay mình có ngồi dậy nổi hay không.Cuối cùng cô cũng ra khỏi phòng tắm, chiếc bàn làm từ gỗ hồ đào mà cô mua trong chợ đồ cũ tràn ngập đủ loại thức ăn sáng, Trung Quốc kết hợp với phương Tây.Anh đã ngồi vào bàn, Finger đứng cạnh anh, trông rất ngay thẳng, nhìn thấy cô, anh ta còn lịch sự chào hỏi: “Chào buổi sáng, cô A Li.”Đông Văn Li rụt cổ vào áo khoác, ái ngại đi đến bàn ăn.“Chào buổi sáng.” Cô không muốn chào hỏi anh ta.Nhìn thấy cô như vậy, tiên sinh vẫy vẫy tay, Finger đến gần, anh thì thầm gì đó vào tai anh ta, sau đó Finger rời đi.Không có người khác, Đông Văn Li cảm thấy tự nhiên hơn một chút.Anh đưa sủi cảo tôm sang, “Có đói không?”Cô vươn tay qua khỏi sủi cảo tôm trước mặt, gắp bánh cuốn, không trả lời câu hỏi của anh, “Không phải tối hôm qua anh định quay lại Pháp sao?”“Ăn sáng cùng em rồi đi.”“Anh ăn cùng em là sao?” Đông Văn Li thận trọng vươn tay lấy chai sữa bên cạnh anh, “Anh ăn một mình cũng được mà.”Cô lấy chai sữa lạnh, anh đưa tay ngăn cản cô, đưa cho cô chai sữa ấm, “Em ăn cùng anh, có được không?”Đông Văn Li gật đầu: “Được.”“Còn đau không?”Anh đột ngột nói ra lời này.Đông Văn Li mới tiêu hóa được mối quan hệ mất khống chế giữa hai người họ vào đêm qua, vừa nhét một chiếc bánh bao thịt heo nho nhỏ vào miệng như không có chuyện gì xảy ra, nghe anh nhắc lại chuyện này, bánh bao thịt heo trong miệng lại làm cô nghẹn họng.Cô cúi đầu, lại lắc đầu.“Còn không dám nhìn anh.”Vậy là anh nhẹ nhàng dời chiếc ghế cô đang ngồi đến trước mặt anh, để cô ngồi gần anh một chút, vừa nhìn bàn ăn vừa nói: “Muốn ăn cái gì nữa nào?”“Còn đau.” Đông Văn Li trả lời câu hỏi kia, giọng nói nhỏ xíu, nhưng vẫn có thể nghe được.Vậy là anh nhẹ nhàng cầm lấy tay cô, nhìn thấy cổ tay cô có một vết đỏ. Chính anh cũng không phát hiện bản thân mình rất khó khống chế sức lực với cô, anh đè cổ tay cô lên sofa quá lâu, thậm chí buổi sáng thức dậy, cổ tay vẫn còn đỏ.Anh phải thừa nhận, câu “Da mỏng thịt mềm” cũng rất chính xác.Đông Văn Li nhìn thấy bàn tay có thể nắm chặt hai cổ tay cô, bây giờ lại nhẹ nhàng cầm lấy cổ tay cô, trong ánh sáng u ám, nhìn thấy chuỗi hạt bồ đề lộ ra dưới lớp áo vest của anh, cô chỉ vào chiếc vòng bồ đề, nói: “Tiên sinh, tại sao anh luôn đeo nó?”“Em quên rồi à, năm đó trụ trì tặng cho em, em tặng lại cho anh. Có một bạn nhỏ lòng dạ hẹp hòi, anh không đeo thì sợ cô ấy không vui.”“Ai là bạn nhỏ chứ?” Cô rút tay về, giấu vào tay áo, “Mà chưa kể, em đâu có hẹp hòi.”“Lòng dạ em rộng rãi quá nhỉ, sao không đeo chiếc vòng của em, cứ nhìn xem anh có đeo hay không.”“Em…” Đông Văn Li nhớ đến chiếc vòng mà cô đã giấu trong ngăn kéo, vẫn không nói ra ý nghĩa của chiếc vòng.Vậy là cô lấy một miếng bánh mì trên bàn: “Phải, em hẹp hòi, anh đừng đắc tội với em.”“Có lẽ đã đắc tội rồi.” Anh nghiêng đầu, hờ hững nhìn cô, “Tối qua mưa quá lớn, mấy gốc cây trong sân bị ngập nước, nếu không phải tại anh, có lẽ em đã cứu được vài cây.”Đông Văn Li nhìn ra bên ngoài, nửa gốc cây tàn lụi bị quật nghiêng ngả, nếu không phải vì đêm qua quá bận dây dưa, cô đã có thể dời vài chậu cây vào nhà.“Đợi Finger quay lại, em dẫn cậu ấy đi chợ hoa đi, chọn mấy chậu hoa mới, cậu ấy sẽ thanh toán cho em.”Đông Văn Li lắc đầu: “Có lẽ sẽ cứu được.”Có lẽ rễ cây vẫn chưa bị úng nước.Người đàn ông trước mặt phát hiện ra cô hơi thất thần, anh đưa lòng bàn tay xoa mặt cô, nhẹ nhàng vuốt v3 lên gương mặt: “A Li, mùa mưa ở Việt Nam sẽ không kết thúc trong ngày một ngày hai.”Ý anh là, cô đừng phí thời gian cho một việc không thể cứu vãn được, chẳng hạn như phí thời gian và công sức cho mấy loài hoa cỏ tuyệt vọng.Lòng bàn tay của anh che chắn gương mặt cô, bàn tay đàn ông thô ráp hơn so với trí tưởng tượng của cô, lúc anh vuốt v3 gương mặt cô, cô có cảm giác không chân thật, tựa như bàn chân không chạm vào mặt đất.Trong khung cảnh nhành cây tán lá gãy rụng sau cơn mưa, cô ngẩng đầu nói, “Tiên sinh, em là một người rất chung thủy.”“Như vậy thật phiền phức.”Mặc dù nói như vậy, nhưng khi nhìn cô, ánh mắt anh rất thâm sâu, đôi mắt màu hổ phách phản chiếu ánh mặt trời len lỏi qua kẽ lá ngoài cửa sổ, anh hôn cô.Xương lông mày của anh cao, sống mũi thẳng, cô còn nhìn thấy hàng mi anh che phủ mí mắt, khi hôn, hàng mi của anh run rẩy nhẹ nhàng đến mức khó phát hiện.Bàn tay cô chạm vào cổ anh, ngón trỏ chạm vào yết hầu anh, cảm nhận được nó hơi trượt xuống, sau đó anh dừng lại một chút, nói với cô: “Nhắm mắt lại.”Lúc này Đông Văn Li mới từ từ nhắm mắt.So với nụ hôn hôm qua, nụ hôn hôm nay mở đầu nhẹ nhàng và lưu luyến hơn.Nhưng sau đó, hơi thở vẫn hỗn loạn, cảm giác thiếu không khí làm hai mắt cô ửng đỏ.Dáng vẻ rơi lệ của cô là độc dược kích tình.Cuối cùng cô nức nở nghẹn ngào, thở một hơi, sau đó cô đưa tay ra chặn anh lại: “Tiên… Tiên sinh… Anh phải đi rồi.”Anh buộc bản thân phải dừng lại, sau đó chỉnh trang quần áo.Finger tính toán thời gian rất tốt, xuất hiện rất đúng lúc.Anh ta cầm cây dù đen đứng bên cửa, lịch sự nói: “Tiên sinh, có thể xuất phát rồi.”“Ừ.” Anh gật đầu, sau đó quay lại nói với Đông Văn Li, “A Li, anh đi đây.”“Dạ, tạm biệt.” Đông Văn Li ngồi bên bàn như không có chuyện gì xảy ra, vẫn uống sữa, nhai bánh mì.Cho đến khi bóng người biến mất sau mấy nhành cây xanh ngắt, một cơn gió ảm đạm ùa đến, Đông Văn Li mới cảm thấy mắt cá chân lạnh vô cớ.Chai sữa chưa uống hết, cô đặt sang một bên, bao nhiêu món ăn sáng xa xỉ trên bàn đều lãng phí, cô không còn muốn ăn nữa, cô cầm chăn đắp lên đùi, nằm trên sofa, đối mặt với trần nhà.Cảm giác không chân thật dần dần tan biến.Cô ngước mắt nhìn lên, vẫn thấy chiếc quạt trần bốn cánh màu xanh bơ trên đỉnh đầu, cô nhìn chăm chú chiếc quạt trần đang quay, thỉnh thoảng lại cắt đứt ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào.Không gian chật hẹp, ghế sofa cũ kỹ, trong mùa mưa còn tỏa ra mùi ẩm ướt khó chịu.Đêm qua anh dồn ép và buông thả ở nơi này, có phải cũng giống như cô bây giờ, nằm trên chiếc sofa chật chội, ngửi thấy mùi vị nghèo khó.Nơi này không phù hợp với anh chút nào, điều gì đã giữ chân anh, là thân thể trẻ trung và chủ động của cô sao?Cô đơn và hiu quạnh là loại thuốc độc phá hủy lý trí của con người, cô nghĩ như vậy, hẳn là anh cũng nghĩ như vậy.Bởi vì họ đã quen với việc không bao giờ hứa hẹn lần gặp mặt tiếp theo khi chia xa, chỉ giao phó số phận của mình vào dòng chảy thời gian.Chuyện gì đến sẽ đến.Luôn chuẩn bị tinh thần cho việc không gặp lại nhau.Đông Văn Li không muốn nghĩ nhiều, cô đứng dậy, muốn buộc mớ tóc quanh cổ cho gọn gàng, nhưng lại nhìn thấy dao cạo râu anh để lại trong phòng tắm.Đông Văn Li cầm chiếc hộp đựng dao cạo râu thủ công, không kịp đóng cửa đã lao ra ngoài.Ngõ nhỏ đọng nước loang lổ, cô nâng váy, nhưng trong lúc cô chạy ra, nước bẩn văng lên dây giày sandal màu trắng, cô chỉ nhìn về phía trước, không để ý.Chậm trễ quá lâu, cô sợ không kịp.Đầu ngõ ở ngay trước mặt, cô thấy anh đã lên xe.Dáng vẻ anh nghiêm túc, khí chất lạnh lùng, thân xe đắt tiền và bánh xe lăn đi làm bùn lầy và nước bẩn văng lên đều khiến người ta phải tránh xa.Nỗi sợ mất anh lại ùa đến.Đông Văn Li tăng tốc, gọi to: “Tiên sinh!”Đá vụn dưới chân lăn lộn, bùn đất đính vào váy cô.Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại.Cô điên cuồng lao đến.Anh mở cửa, xuống xe.Cuối cùng cô cũng đuổi kịp anh, hơi thở đứt quãng, cô đưa món đồ thuộc về anh: “Anh, anh, anh để quên đồ ở chỗ em.”Cô chống tay lên gối, trong lồ|\|g ngực không còn chút không khí nào, cô thở hồng hộc, lưng và bụng đều mỏi nhừ.Nhưng anh không nhận lấy món đồ, chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa lưng cô: “Chạy nhanh như vậy, anh còn tưởng là kẻ thù không đội trời chung bắn mũi tên để ám sát anh.”Cô tốt bụng đến đưa đồ, anh còn có tâm trạng đùa giỡn.Đông Văn Li đứng thẳng dậy, muốn bày tỏ sự bất mãn.Anh lại ôm cô vào lòng, thì thầm bên tai cô:“Ngốc, em trả cho anh rồi, lần sau anh biết tìm cớ gì để gặp em đây?”

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro

Nhận xét của độc giả về truyện Hoa Hồng Tiên Sinh - Mịch Nha Tử

Số ký tự: 0