Sự Trùng Sinh Của Hoàng Đế

Chương 4

Kẻ Vô Dụng Diệp Gia

2024-07-23 08:22:57

Diệp Thác cúi đầu qua Trương Thiên Triết, thấy khóe miệng anh ta nở một nụ cười mang theo uy hiếp, trong ánh mắt chứa một tia khinh bỉ, phảng phất như đang nói: Đấu với tôi, cậu còn quá non.

Hắng giọng một cái, Diệp Thác cầm lấy micro trước mặt, mỉm cười nhìn hai gò má trắng nõn như tuyết của Tô Nhã, sau đó nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy: “Bạn học Tô Nhã, tôi biết yêu sớm là không đúng, nhưng tôi muốn nói với cậu một câu trước mặt giáo viên và sinh viên toàn trường, tôi - không hối hận!”

“Cái gì? Cậu ta…’

“Tên hỗn đản này!”



Toàn bộ đại hội phê bình nhất thời lâm vào một mảnh hỗn loạn, Lưu Nhị béo vừa rồi còn đang mắng Diệp Thác cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, lúc này mặt béo của ông ta run rẩy như bị đánh, chỉ vào Diệp Thác nói không ra lời: “Cậu… Cậu…”

Trương Thiên Triết vừa mới dương dương đắc ý cùng một đám anh em chuẩn bị chê cười, lúc này mặt xám như tro tàn. Mấy anh em bên cạnh anh ta bình thường nâng anh ta lên cao hơn trời, lúc này cũng nhịn không được chuyển sang nhìn phản ứng vô cùng bối rối của anh ta. Có đánh chết anh ta cũng không ngờ, Diệp Thác yếu đuối trước kia bây giờ lại dám thổ lộ với Tô Nhã trước mặt mọi người.

Mấy người bên cạnh xấu hổ ho khan làm cho Trương Thiên Triết cảm thấy mặt mũi của mình không còn nữa, anh ta vô cùng tức giận, nhưng lại không tìm được chỗ phát tiết, anh ta không ngờ cái mưa mà mình tốn công nghĩ ra lại giúp Diệp Thác thổ lộ tình cảm một cách mãnh liệt.

Lúc này sau khi yên tĩnh vài giây, toàn bộ giáo viên và sinh viên toàn trường đột nhiên trở nên huyên náo, tình cảnh hoàn toàn mất khống chế.



Một số người thầm mến Tô Nhã chửi ầm lên, mắng Diệp Thác cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, kỳ thật thứ mà họ mắng chính là vì sao người đứng trên bục giảng thổ lộ không phải mình, nếu mình cũng thử như vậy một lần, cho dù chết cũng đáng.

Một số người khác thì ở trong lòng vừa kinh ngạc vừa bội phục sự can đảm của Diệp Thác.

Không ít nữ sinh hai mắt tỏa sáng, mười sáu mười bảy tuổi chính là thời điểm theo đuổi tình yêu mãnh liệt, thậm chí họ còn ảo tưởng, nếu lúc này người mà Diệp Thác thổ lộ với chính là mình, như vậy cho dù bị toàn trường công khai phê bình, mình cũng đồng ý. Rất nhiều nữ sinh trước kia chưa từng liếc mắt nhìn Diệp Thác một cái, lúc này nhân vật chính duy nhất trong mắt đều biến thành Diệp Thác.

Nhiều nam sinh thừa cơ ồn ào làm loạn cả sân thể dục, tiếng huýt sáo, tiếng trò chuyện, hoàn toàn lấn át tiếng nói của hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm trên bục giảng, còn có không ít người ném bình nước khoáng và các loại rác rưởi lên bục.

Lưu Nhị béo cầm lấy microphone, sợ hãi lớn tiếng nói: “Im lặng!” Sau đó ông ta bị một cái giày chơi bóng đập vào mặt.

“Tan đại hội! Mọi người nhanh chóng trở về phòng học, nếu không tất cả sẽ bị phê bình!”

Dưới sự cố gắng của giáo viên toàn trường, một trận hỗn loạn vừa diễn ra cuối cùng cũng kết thúc.

Không ít giáo viên nhìn Diệp Thác với vẻ mặt phức tạp, thậm chí còn có một thầy giáo lặng lẽ thích Lâm Khinh Tuyết cũng không dám thổ lộ, ông ta vỗ vỗ bả vai Diệp Thác, sau đó giơ ngón tay cái lên với anh, đương nhiên thầy giáo này không dám để cho Lưu Nhị béo nhìn thấy.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro

Nhận xét của độc giả về truyện Sự Trùng Sinh Của Hoàng Đế

Số ký tự: 0