Hotsearch.
Cus.02
2025-01-05 15:49:34
Có lẽ quá mệt mỏi sau một giấc ngủ dài nên cả ngày hôm đó Trương Tuệ An cũng không chợp mắt nữa.
Cô chỉ đơn giản là ngồi cùng mẹ Trương nói chuyện sau đó thì đọc sách, xem phim.
Nhưng có một chuyện là, lúc cùng bà tâm sự. Hôm nay bà lại đột nhiên khen cái người con rể mà bà không vừa mắt từ lúc mới cưới tới giờ.
Do mẹ Trương có việc phải làm, bà chỉ dặn dò cô một vài điều sau đó đã rời đi khoảng 30 phút trước.
Bây giờ, trong phòng chỉ còn một mình Trương Tuệ An đang đọc sách, tự nhiên lại nhớ đến lời mẹ Trương nói lúc nãy:
“Mẹ không biết nữa chỉ là hôm qua thấy nó lo lắng cho con như vậy mẹ có chút bất ngờ. Không những vậy nó còn một mực nói sẽ ở lại canh cho con nữa. Nếu không phải lúc sáng mẹ và anh hai con bảo nó về đi chắc nó cũng sẽ ở lại đây cho đến khi con tỉnh lại đó.”
Lúc đó ngoài cười trừ ra quả thật cô không biết nên nói cái gì cả. Cô biết là cố truyện đã thay đổi còn việc anh đối tốt với cô là vì làm tròn nghĩa vụ hay anh thật sự rung động thì vẫn chưa chắc.
Cô mím môi chìm trong suy nghĩ, ánh mắt cô nhìn xa xăm.
Đột nhiên bên má có gì đó lành lạnh, cô giật mình nhìn lên thì thấy Trì Châu đang cầm trên tay một chai nước lạnh.
Anh ấy thấp giọng cười nói:
“Cậu suy nghĩ cái gì mà nhập tâm vậy?”
Trương Tuệ An lắc đầu, tay đóng sách lại nói:
“Cậu không bận sao?”
Trì Châu gật đầu, đặt chai nước lên cái kệ bên cạnh giường của cô nói:
“Có chứ, tớ chỉ ghé sang đây muốn xem thử cậu đã khỏe hơn chưa thôi”
Trương Tuệ An hít một hơi nói, đưa hai tay lên muốn khoe cơ bắp:
“Tớ khỏe mà”
Trì Châu không nhịn được phì cười:
Phut.
“Khụ khụ.”
Anh ấy giả vờ họ.
“Khúc Nghi và Giang Thanh gọi cho tới nói chiều nay sẽ tới thăm cậu. Còn tên quỷ Tăng Dương kia đang bận cho cuộc thi sắp tới, cũng có bảo tớ là thi đấu xong sẽ đãi chúng ta ăn tối để bù đắp.”
Trương Tuệ An giật giật khóe mắt:
“Các cậu ấy biết sao?”
Trì Châu gật đầu, vừa nói vừa đưa tay lên để xem đồng hồ:
“Biết chứ, lên cả hotsearch mà sao không biết.”
Trương Tuệ An bất ngờ nối tiếp bất ngờ.
Cô há hốc mồm, không dám tin hỏi lại:
“Thật sự đã lên cả hotsearch hả?”
Trì Châu gật đầu, nghi ngờ hỏi:
“Cậu vẫn chưa biết sao?”
Cô gật đầu ngơ ngác nói:
“Tớ có cầm điện thoại đâu nhưng mà sao không ai nói với tớ vậy?”
Trì Châu cười nhẹ:
“Khi nào cầm thì hẳn xem, cũng không có gì thú vị đâu. Thôi tớ phải đi qua phòng bệnh nhân khác, cậu ở đây có gì cần gì thì cứ nhấn nút gọi cho tớ nhé.”
Trương Tuệ An gật gật đầu như con lật đật nói:
“Được.”
Trì Châu vừa xoay người rời đi, cô đã không nhịn được liền tìm kiếm điện thoại để xem.
Cô vừa nhấn vào hotsearch, vừa nhìn thấy cả cơ thể cô đã cứng đờ, miệng há hốc.
Chỉ có như vậy thôi mà cô bị đẩy lên hotsearch không chỉ vậy mà nó còn top 1?
Trương Tuệ An khế nuốt nước bọt bấm vào tiêu đề, vừa mở ra trước mắt cô hiện ra tấm ảnh Cấn Niên bế cô đi nhanh ra khỏi bữa tiệc.
Nét mặt anh cau chặt và đan xen giữa lo lắng và tức giận. Trương Tuệ An liếm môi khô khốc của mình không khỏi cảm thán:
“Nói gì thì nói, người chụp ảnh này quả nhiên rất biết chụp hình. Cũng may là mình bất tỉnh vẫn xinh đẹp không thì sẽ rất nhục."
Cô mếu môi, tay cô lướt lướt xuống phần bình luận. Cô muốn xem phản ứng của quần chúng nhân dân như thế nào:
(( CHỜI ƠI, ĐẦU TÔI NGHĨ RA ĐƯỢC 7749 CÁI KỊCH BẢN TỔNG TẠI LẠNH LÙNG VÀ CÔ VỢ BÉ NHỎ RỒI HUHUU!!!:))
(( Sao mà tấm ảnh nó tổng tài, nó nó tiểu thư, nó đẹp, nó lãng mạn, nó soft gì đâu á!!!))
(NHÌN NÉT MẶT NÀY TÔI MẠNH DẠN ĐOÁN, TÀI TỬ CẤN GIA RẤT SỢ VỢ NHA. ))
(Họ hạnh phúc quá, tôi ghen tị, tôi ghen tị.))
(( Tôi cần gấp một anh người yêu như thế huhuhu, không như chồng của tôi, tệ như cái đồ chùi chân vậy!!!))
(Nói gì thì nói, vợ của Cấn Tổng bị gì vậy?))
(Khi không lại bất tỉnh.)
( Tôi cần xin vía.)
(Đã đẹp trai còn yêu vợ..)
(Đúng là trai tài gái sắc, đẹp cả đôi.)
...>>
Hầu như từng bình luận cô đều đọc lướt qua nhưng không có hình luận nào toxic cȧ.
Trương Tuệ An khẽ thở phào.
Cô cũng không muốn bản thân bị toxic tý nào, nhiều lần thấy Tăng Dương bị quần chúng trên mạng toxic khiến cô có cảm giác rén nhẹ.
Bảy giờ tối...
ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ
Cẩn Niên từ lúc rời bệnh viện đã về nhà thay đồ để đến công ty giải quyết một số chuyện với đối tác của mình.
Đến sáu giờ, anh mới từ công ty trở về nhà để thay đồ đến bệnh viện. Anh nhờ quản gia Lý nấu vài món để mang đến cho cô.
Tắm xong, anh từ trên lầu bước xuống. Toàn thân mặc một chiếc áo sơ mi màu đen cởi hai nút và chiếc quần kaki màu đen.
Thậm chí với tính cách của cô, chắc chắn sẽ không chịu nổi khi ở bệnh viện tận hai ngày.
Cho nên anh đã mang theo vài cuốn sách, đĩa phim và cả đồ chơi lego để cô giải trí.
Ngay cả quản gia Lý thấy hành động của anh còn không khỏi thắc mắc hỏi:
“Tôi nghĩ cậu không cần phải mang nhiều như vậy đâu. Tôi còn nghe nói cô chủ chỉ ở lại bệnh viện hai ngày thôi mà.”
Cẩn Niên lạnh nhạt nói:
“Mang nhiêu đây cũng không chết, với cả tính của người kia rất dễ chán. Mang theo nếu cô ấy cần có thể lấy ra để giết thời gian.
Quản gia Lý hơi bất ngờ.
Cấn Niên bây giờ nói chuyện như người rất hiểu rõ về Trương Tuệ An. Như vậy cũng tốt, theo như ông thấy quan hệ của hai đứa trẻ này hiện tại đang rất tiến triển.
Quản gia Lý mừng thầm, cười mỉm nói:
“Vậy cũng được.”
Quản gia Lý đưa hộp giữ nhiệt mà ông chuẩn bị sẵn đưa cho anh.
Cẩn Niên gật đầu nói:
“Có lẽ tối nay con sẽ ở lại với cô ấy.”
“Không cần đợi cửa.”
Quản gia Lý: “Được, thưa cậu.”
Cẩn Niên lái chiếc Porsche phóng nhanh trên đường, anh nhận được tin là cô đã tỉnh là vào lúc trưa.
Nếu không phải đang ngồi trong phòng họp với đối tác có lẽ anh đã bay đến bệnh viện rồi.
Cả ngày anh cũng không có cầm điện thoại, biết tin là do trợ lý báo lại với anh.
Trên đường đi, ghé qua một tiệm hoa tươi.
Nghĩ ngợi một lúc, anh mới chầm chậm cho xe dừng lại. Khi anh vừa mới mở cửa bước ra, ngay lập tức đã thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.
Nhiều người đã đi qua còn phải ngoảnh đầu nhìn anh thêm vài lần rồi mà vẫn hối tiếc.
Anh lạnh nhạt đi vào trong tiệm hoa, đảo mắt nhìn xung quanh thì tầm mắt dừng lại ở mấy bông hoa ở trong góc tươi roi rói.
Anh đứng nhìn một lúc, một cô nhân viên trẻ tuổi thấy anh đứng ngây ra đó.
Cô ấy mới vui vẻ tiến lại hỏi:
“Anh đẹp trai, anh có cần tôi giúp gì không?”
Cẩn Niên không nhìn cô ấy, chỉ tay vào mấy bông hoa hỏi:
“Đó là hoa gì?”
Cô nhân viên cười híp mắt nói:
“Đó sao? Đó là hoa cẩm tú cầu đó. Anh quả thật rất có mắt nhìn nha, anh là muốn mua tặng cho vợ của anh sao?”
Anh hơi khựng người một lúc nhưng rất nhanh gật đầu thừa nhận.
Cô nhân viên có chút khó tin, cô ấy hơi ngượng ngùng nói:
“Anh thật sự có vợ sao? Wow, anh thật sự là một người chồng tốt đó. Anh có muốn lấy không để tôi giúp anh bỏ bông?”
Cẩn Niên lạnh lùng gật đầu.
Mười lăm phút sau..
Cô nhân viên ôm bó bông đi tới, Cẩn Niên đưa tay vào túi quần để lấy bóp ra.
Anh rút tấm thẻ đen giới hạn ra đưa cho nhân viên trước mặt. Cô nhân viên khó xử, gãi gãi đầu hỏi:
“Chỗ chúng tôi không có quẹt thẻ, anh có tiền mặt không? của anh là.”
Chưa đợi cô nhân viên nói hết anh lấy trong túi ra hai tờ tiền với mệnh giá cao nhất đưa cho cô ấy rồi xoay người rời đi.
Cô nhân viên há mồm gọi anh lại:
“Anh ơi còn chưa có hối tiền mà?”
Anh nhạt nhẽo nói
“Không cần.”
Cô nhân viên ngây ngốc, cái gì vậy?
Cô ấy khẽ nuốt nước bọt.
Nhìn tiền ở trong tay mình, hôm nay cô gặp thần tài hả? Hay là thần tài ghé tiệm của cô ấy?
Cô ấy vui mừng trước khi anh mở cửa, cô nhân viên cúi đầu cảm ơn anh lia lịa:
"Cảm ơn anh rất nhiều ạ!"
Cô chỉ đơn giản là ngồi cùng mẹ Trương nói chuyện sau đó thì đọc sách, xem phim.
Nhưng có một chuyện là, lúc cùng bà tâm sự. Hôm nay bà lại đột nhiên khen cái người con rể mà bà không vừa mắt từ lúc mới cưới tới giờ.
Do mẹ Trương có việc phải làm, bà chỉ dặn dò cô một vài điều sau đó đã rời đi khoảng 30 phút trước.
Bây giờ, trong phòng chỉ còn một mình Trương Tuệ An đang đọc sách, tự nhiên lại nhớ đến lời mẹ Trương nói lúc nãy:
“Mẹ không biết nữa chỉ là hôm qua thấy nó lo lắng cho con như vậy mẹ có chút bất ngờ. Không những vậy nó còn một mực nói sẽ ở lại canh cho con nữa. Nếu không phải lúc sáng mẹ và anh hai con bảo nó về đi chắc nó cũng sẽ ở lại đây cho đến khi con tỉnh lại đó.”
Lúc đó ngoài cười trừ ra quả thật cô không biết nên nói cái gì cả. Cô biết là cố truyện đã thay đổi còn việc anh đối tốt với cô là vì làm tròn nghĩa vụ hay anh thật sự rung động thì vẫn chưa chắc.
Cô mím môi chìm trong suy nghĩ, ánh mắt cô nhìn xa xăm.
Đột nhiên bên má có gì đó lành lạnh, cô giật mình nhìn lên thì thấy Trì Châu đang cầm trên tay một chai nước lạnh.
Anh ấy thấp giọng cười nói:
“Cậu suy nghĩ cái gì mà nhập tâm vậy?”
Trương Tuệ An lắc đầu, tay đóng sách lại nói:
“Cậu không bận sao?”
Trì Châu gật đầu, đặt chai nước lên cái kệ bên cạnh giường của cô nói:
“Có chứ, tớ chỉ ghé sang đây muốn xem thử cậu đã khỏe hơn chưa thôi”
Trương Tuệ An hít một hơi nói, đưa hai tay lên muốn khoe cơ bắp:
“Tớ khỏe mà”
Trì Châu không nhịn được phì cười:
Phut.
“Khụ khụ.”
Anh ấy giả vờ họ.
“Khúc Nghi và Giang Thanh gọi cho tới nói chiều nay sẽ tới thăm cậu. Còn tên quỷ Tăng Dương kia đang bận cho cuộc thi sắp tới, cũng có bảo tớ là thi đấu xong sẽ đãi chúng ta ăn tối để bù đắp.”
Trương Tuệ An giật giật khóe mắt:
“Các cậu ấy biết sao?”
Trì Châu gật đầu, vừa nói vừa đưa tay lên để xem đồng hồ:
“Biết chứ, lên cả hotsearch mà sao không biết.”
Trương Tuệ An bất ngờ nối tiếp bất ngờ.
Cô há hốc mồm, không dám tin hỏi lại:
“Thật sự đã lên cả hotsearch hả?”
Trì Châu gật đầu, nghi ngờ hỏi:
“Cậu vẫn chưa biết sao?”
Cô gật đầu ngơ ngác nói:
“Tớ có cầm điện thoại đâu nhưng mà sao không ai nói với tớ vậy?”
Trì Châu cười nhẹ:
“Khi nào cầm thì hẳn xem, cũng không có gì thú vị đâu. Thôi tớ phải đi qua phòng bệnh nhân khác, cậu ở đây có gì cần gì thì cứ nhấn nút gọi cho tớ nhé.”
Trương Tuệ An gật gật đầu như con lật đật nói:
“Được.”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Trì Châu vừa xoay người rời đi, cô đã không nhịn được liền tìm kiếm điện thoại để xem.
Cô vừa nhấn vào hotsearch, vừa nhìn thấy cả cơ thể cô đã cứng đờ, miệng há hốc.
Chỉ có như vậy thôi mà cô bị đẩy lên hotsearch không chỉ vậy mà nó còn top 1?
Trương Tuệ An khế nuốt nước bọt bấm vào tiêu đề, vừa mở ra trước mắt cô hiện ra tấm ảnh Cấn Niên bế cô đi nhanh ra khỏi bữa tiệc.
Nét mặt anh cau chặt và đan xen giữa lo lắng và tức giận. Trương Tuệ An liếm môi khô khốc của mình không khỏi cảm thán:
“Nói gì thì nói, người chụp ảnh này quả nhiên rất biết chụp hình. Cũng may là mình bất tỉnh vẫn xinh đẹp không thì sẽ rất nhục."
Cô mếu môi, tay cô lướt lướt xuống phần bình luận. Cô muốn xem phản ứng của quần chúng nhân dân như thế nào:
(( CHỜI ƠI, ĐẦU TÔI NGHĨ RA ĐƯỢC 7749 CÁI KỊCH BẢN TỔNG TẠI LẠNH LÙNG VÀ CÔ VỢ BÉ NHỎ RỒI HUHUU!!!:))
(( Sao mà tấm ảnh nó tổng tài, nó nó tiểu thư, nó đẹp, nó lãng mạn, nó soft gì đâu á!!!))
(NHÌN NÉT MẶT NÀY TÔI MẠNH DẠN ĐOÁN, TÀI TỬ CẤN GIA RẤT SỢ VỢ NHA. ))
(Họ hạnh phúc quá, tôi ghen tị, tôi ghen tị.))
(( Tôi cần gấp một anh người yêu như thế huhuhu, không như chồng của tôi, tệ như cái đồ chùi chân vậy!!!))
(Nói gì thì nói, vợ của Cấn Tổng bị gì vậy?))
(Khi không lại bất tỉnh.)
( Tôi cần xin vía.)
(Đã đẹp trai còn yêu vợ..)
(Đúng là trai tài gái sắc, đẹp cả đôi.)
...>>
Hầu như từng bình luận cô đều đọc lướt qua nhưng không có hình luận nào toxic cȧ.
Trương Tuệ An khẽ thở phào.
Cô cũng không muốn bản thân bị toxic tý nào, nhiều lần thấy Tăng Dương bị quần chúng trên mạng toxic khiến cô có cảm giác rén nhẹ.
Bảy giờ tối...
ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ
Cẩn Niên từ lúc rời bệnh viện đã về nhà thay đồ để đến công ty giải quyết một số chuyện với đối tác của mình.
Đến sáu giờ, anh mới từ công ty trở về nhà để thay đồ đến bệnh viện. Anh nhờ quản gia Lý nấu vài món để mang đến cho cô.
Tắm xong, anh từ trên lầu bước xuống. Toàn thân mặc một chiếc áo sơ mi màu đen cởi hai nút và chiếc quần kaki màu đen.
Thậm chí với tính cách của cô, chắc chắn sẽ không chịu nổi khi ở bệnh viện tận hai ngày.
Cho nên anh đã mang theo vài cuốn sách, đĩa phim và cả đồ chơi lego để cô giải trí.
Ngay cả quản gia Lý thấy hành động của anh còn không khỏi thắc mắc hỏi:
“Tôi nghĩ cậu không cần phải mang nhiều như vậy đâu. Tôi còn nghe nói cô chủ chỉ ở lại bệnh viện hai ngày thôi mà.”
Cẩn Niên lạnh nhạt nói:
“Mang nhiêu đây cũng không chết, với cả tính của người kia rất dễ chán. Mang theo nếu cô ấy cần có thể lấy ra để giết thời gian.
Quản gia Lý hơi bất ngờ.
Cấn Niên bây giờ nói chuyện như người rất hiểu rõ về Trương Tuệ An. Như vậy cũng tốt, theo như ông thấy quan hệ của hai đứa trẻ này hiện tại đang rất tiến triển.
Quản gia Lý mừng thầm, cười mỉm nói:
“Vậy cũng được.”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Quản gia Lý đưa hộp giữ nhiệt mà ông chuẩn bị sẵn đưa cho anh.
Cẩn Niên gật đầu nói:
“Có lẽ tối nay con sẽ ở lại với cô ấy.”
“Không cần đợi cửa.”
Quản gia Lý: “Được, thưa cậu.”
Cẩn Niên lái chiếc Porsche phóng nhanh trên đường, anh nhận được tin là cô đã tỉnh là vào lúc trưa.
Nếu không phải đang ngồi trong phòng họp với đối tác có lẽ anh đã bay đến bệnh viện rồi.
Cả ngày anh cũng không có cầm điện thoại, biết tin là do trợ lý báo lại với anh.
Trên đường đi, ghé qua một tiệm hoa tươi.
Nghĩ ngợi một lúc, anh mới chầm chậm cho xe dừng lại. Khi anh vừa mới mở cửa bước ra, ngay lập tức đã thu hút ánh nhìn của mọi người xung quanh.
Nhiều người đã đi qua còn phải ngoảnh đầu nhìn anh thêm vài lần rồi mà vẫn hối tiếc.
Anh lạnh nhạt đi vào trong tiệm hoa, đảo mắt nhìn xung quanh thì tầm mắt dừng lại ở mấy bông hoa ở trong góc tươi roi rói.
Anh đứng nhìn một lúc, một cô nhân viên trẻ tuổi thấy anh đứng ngây ra đó.
Cô ấy mới vui vẻ tiến lại hỏi:
“Anh đẹp trai, anh có cần tôi giúp gì không?”
Cẩn Niên không nhìn cô ấy, chỉ tay vào mấy bông hoa hỏi:
“Đó là hoa gì?”
Cô nhân viên cười híp mắt nói:
“Đó sao? Đó là hoa cẩm tú cầu đó. Anh quả thật rất có mắt nhìn nha, anh là muốn mua tặng cho vợ của anh sao?”
Anh hơi khựng người một lúc nhưng rất nhanh gật đầu thừa nhận.
Cô nhân viên có chút khó tin, cô ấy hơi ngượng ngùng nói:
“Anh thật sự có vợ sao? Wow, anh thật sự là một người chồng tốt đó. Anh có muốn lấy không để tôi giúp anh bỏ bông?”
Cẩn Niên lạnh lùng gật đầu.
Mười lăm phút sau..
Cô nhân viên ôm bó bông đi tới, Cẩn Niên đưa tay vào túi quần để lấy bóp ra.
Anh rút tấm thẻ đen giới hạn ra đưa cho nhân viên trước mặt. Cô nhân viên khó xử, gãi gãi đầu hỏi:
“Chỗ chúng tôi không có quẹt thẻ, anh có tiền mặt không? của anh là.”
Chưa đợi cô nhân viên nói hết anh lấy trong túi ra hai tờ tiền với mệnh giá cao nhất đưa cho cô ấy rồi xoay người rời đi.
Cô nhân viên há mồm gọi anh lại:
“Anh ơi còn chưa có hối tiền mà?”
Anh nhạt nhẽo nói
“Không cần.”
Cô nhân viên ngây ngốc, cái gì vậy?
Cô ấy khẽ nuốt nước bọt.
Nhìn tiền ở trong tay mình, hôm nay cô gặp thần tài hả? Hay là thần tài ghé tiệm của cô ấy?
Cô ấy vui mừng trước khi anh mở cửa, cô nhân viên cúi đầu cảm ơn anh lia lịa:
"Cảm ơn anh rất nhiều ạ!"
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro