"Cậu Là Gì Của...
Cus.02
2025-01-05 15:49:34
Trương Tuệ An ngồi tựa lưng vào thành giường, hiện giờ cô đang cảm thấy rất rất buồn chán, rất muốn kiếm cái gì đó làm.
Nhưng ở bệnh viện thì có gì để làm, không bấm điện thì cũng là đọc sách, không nữa chỉ có thể ngồi xem TV.
Ngồi xem TV hơn mười lăm phút, chỉ có ma ở chung phòng cô mới biết cô là đã đổi hơn một chục kênh nhưng vẫn không tìm được chương trình nào đủ sức hấp dẫn.
Cô ngáp lên ngáp xuống hơn một chục lần, lúc cô còn đang định tắt TV để ngủ thêm một giấc.
Cấn Niên tay xách nách mang đi vào, Trương Tuệ An đơ ra nhìn chằm chằm anh bằng một con mắt kì thị.
Cô lên tiếng hỏi:
“Anh dọn vào đây ở luôn sao? Làm gì mà mang nhiều thứ dữ vậy, tôi có phải sống ở đây suốt đời đâu.” ở
Cẩn Niên không nói gì, chỉ đi tới đặt mấy túi đồ xuống bàn, sau đó mang bó hoa cẩm tú cầu đi tới trước mặt cô.
Anh thấp giọng, có chút khàn khàn:
“Tặng cô.”
Trương Tuệ An phút chốc đỏ mặt, ngơ ngác nhìn bó hoa cẩm tú cầu đang ở trước mặt liền có hàng trăm suy nghĩ:
Quát đờ phắc?
Hoa cẩm tú cầu? Là ý gì đây?
Nhìn cái tên lạnh lùng như tảng băng ở ngoài Nam Cực cũng biết mua hoa tặng người khác hả trời?
Có khi nào tên này là thấy mình đẹp gái, dễ thương, hiểu chuyện, ngoan ngoãn nên mới bắt đầu rung động với mình không?
Cẩn Niên thấy cô không nhận, sợ là cô ngại đành bổ sung thêm một câu:
“Cô đừng nghĩ nhiều, đây chỉ là tôi muốn chúc mừng cô đã tỉnh lại thôi”
Trương Tuệ An giật mình cắt ngang suy nghĩ, đưa mắt trừng anh, hừ lạnh:
“Ai nghĩ gì?”
Cô đưa tay nhận lấy, xoay mặt qua cửa sổ lí nhí nói:
“Cảm ơn.”
Cấn Niên hơi nhướng môi cười, anh xoay người lại đi tới bàn để dọn thức ăn ra cho cô.
Trương Tuệ An quay đầu nhìn thấy hộp súp bào ngư mà cô yêu thích, cơn buồn ngủ khi nãy lập tức bị đánh bay.
Từ lúc tỉnh dậy đến giờ, mặc dù Trì Châu đã nói là cô không cần phải kiêng cữ gì cả nhưng vì sợ nên bà chỉ cho cô ăn mỗi cháo trắng.
Cô hề từ bé đến bây giờ cô chả thích ăn cháo tẹo nào, nhất là cháo trắng.
Nhạt nhẽo, vô vị cứ như nước lã.
Cấn Niên mang hộp súp đến cho cô, Trương Tuệ An tinh thần vui vẻ, phấn chấn ngồi thẳng dậy nhận lấy.
Anh kéo ghế bên cạnh, lặng lẽ ngồi xuống.
Trương Tuệ An thỏa mãn, từ tốn ăn từng muỗng, cả quá trình đều không chú ý đến anh ở bên cạnh vẫn luôn không rời mắt khỏi người mình.
Vì hộp súp bào ngư mà quản gia Lý chuẩn bị cho cô rất to, cô làm sao mà ăn hết được.
Ngay lúc này, cô mới ngẩng đầu nhìn lên liền đụng phải ánh mắt của anh đang nhìn cô.
Trương Tuệ An hoài nghi:
“Mặt tôi dính gì sao?”
Cẩn Niên lắc đầu không nói gì.
Trương Tuệ An bĩu môi, mắng thầm:
“Đồ kiệm lời.”
Chợt cô nhìn lại hộp súp bào ngư vẫn còn hơn một nửa nhưng bụng cô đã rất no rồi.
Chợt cô nghĩ tới anh.
Nhưng mà..
Đột nhiên cô thở dài, ủ rũ.
Nếu mà nói thẳng là ‘tôi no rồi, anh có thể ăn giúp tôi không thì chẳng khác nào là cô đang bảo anh ăn đồ thừa của mình cả
Cấn Niên từ nãy đến giờ vẫn luôn chú ý đến biểu cảm trên mặt của cô.
Từ thích thú, vui vẻ, đến thỏa mãn bây giờ lại biến thành ủ rũ.
Anh nhíu mày nghĩ trong bụng.
Người gì mà tâm trạng lên xuống thất thường, thay đổi còn hơn cả thời tiết nữa.
Trương Tuệ An cắn môi nghĩ ngợi một chút, sau đó đột nhiên cô mỉm cười, nhìn anh bằng cặp mắt ngây thơ hỏi:
“Anh đã ăn gì chưa?”
Cẩn Niên lắc đầu, giọng có chút khăn:
“Vẫn chưa nhưng tôi không đói.”
Nghe câu trả lời của anh, vẻ mặt của cô càng nham hiểm hơn. Nụ cười trên môi cô cũng sáng lên.
Cô đưa hộp lên trước mặt anh nói:
“Vậy anh ăn chung với tôi đi, tôi đã ăn xong một nửa rồi. Phần còn lại này anh ăn đi.”
Cẩn Niên nhàn nhạt nói:
“Đây không phải là món cô thích sao? Cô cứ ăn đi tôi không đói.”
Trương Tuệ An giả vờ quan tâm nói:
“Anh đừng quên là mình bị đau bao tử đó nhé? Anh cứ bỏ bữa hoài như vậy sẽ không tốt đâu.”
Cẩn Niên nhếch môi cười nói:
“Cô là đang lo lắng cho tôi sao?”
Trương Tuệ An nhún vai, thản nhiên nói:
“Tất nhiên, tôi đang lo là anh mà có mệnh hệ gì sau này tôi sẽ trở thành một góa phụ đó.”
Cẩn Niên cười nhẹ, không nói gì nữa đưa tay nhận lấy hộp súp từ tay cô.
Trương Tuệ An thấy mình quá thông minh, không khỏi cười khúc khích.
Chợt cô nhìn qua bàn, thấy vẫn còn rất nhiều túi đồ khác nhau. Cô nhíu mày hỏi:
“Anh mang gì mà nhiều vậy?”
Cẩn Niên nhướn mi nhìn lên nói:
“Là gối ôm và đồ chơi lắp ráp của cô.”
Trương Tuệ An hơi sốc, cô buột miệng nói:
“Vãi? Anh định dọn hết đồ đến bệnh viện cho tôi ở cả đời à? Thưa anh hai, tôi là chỉ ở lại đây theo dõi tình hình có 2 ngày thôi.”
Đợi khi cô lảm nhảm xong, Cẩn Niên cũng đã ăn xong hộp súp bào ngư.
Anh đứng dậy dọn dẹp, sau đó mang gối ôm đi tới đặt bên cạnh cô nói:
“Không phải khi ngủ cô luôn ôm gối ôm sao? Tôi chỉ sợ tối cô không có gối ôm sẽ bị mộng du mà té xuống đất đó.”
Trương Tuệ An: “”
Trương Tuệ An nổi máu.
Người này là đang mỉa mai cô sao?
Tên này làm gì có dấu hiệu có tình cảm với cô chứ, tên này chính là có thù rất lớn với cô thì mới đúng!!!
Trương Tuệ An đang định cãi nhau với anh, bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa.
Cẩn Niên và cô đồng loạt nhìn ra ngoài.
Cô nói to:
“Ai đấy? Vào đi.”
Cửa phòng mở ra, Khúc Nghi đã bỏ mặt Giang Thanh mà đã nhanh chóng chạy vào ôm lấy Trương Tuệ An lo lắng, mếu máo nói:
“Cậu làm tớ lo chết mất.”
“Lúc nghe tin từ Trì Châu, tớ và Giang Thanh đã phải sắp xếp công việc nhanh nhất có thể nên bây giờ mới đến được đó.”
Trương Tuệ An cảm động:
“Hai người làm tớ cảm động quá.”
Giang Thanh xách giỏ trái cây đi đến đặt trên tủ bên cạnh giường của cô.
Giang Thanh nhìn Cẩn Niên gật đầu một cái xem như chào hỏi cho có lệ sau đó mời dời mắt nhìn Trương Tuệ An nói:
“Còn phải nói à, bạn gái tớ từ lúc nghe tin của cậu đã sốt ruột làm cái gì cũng hỏng nên tới tận bây giờ mới tới đó.”
Khúc Nghi lườm Giang Thanh gắn giọng nói:
“Anh muốn chết sao?”
Giang Thanh dưới sự áp bức đến từ vị trí nóc nhà nên chỉ đành ngậm ngùi khóa mõm lại.
Trương Tuệ An nhìn hai người bĩu môi nói:
“Tớ cũng có bị sao đâu chứ chỉ là tụt canxi chút thôi.”
Khúc Nghi búng vào giữa trán cô khiến cô đau đớn kêu lên:
“AAA..sao cậu búng trán tớ? Nó đỏ lên rồi nè!!”
Khúc Nghi hừ lạnh, hai tay chống nạnh nói:
“Cậu còn giấu? Trì Châu đã nói hết cho tớ biết rồi hiện tại vẫn chưa xác định được bệnh mà cậu đang gặp phải. Nhưng mà dù sao thì mong là nó sẽ không phải là căn bệnh xấu.
Trương Tuệ An cười mỉm, chắc ăn nói:
“Tất nhiên là không sao rồi.”
Cẩn Niên từ lúc thấy hai người kia đi vào, để không làm phiền cô nói chuyện.
Anh đã đi ra khỏi phòng bệnh, anh ghé vào nhà vệ sinh nam để rửa tay.
Lúc đi ra, anh đụng phải một người đang bước vào.
Cẩn Niên cau mày, theo thói quen lùi lại một bước để phải áo của mình cũng để cho người nọ không gian bước vào.
Nhưng người kia vẫn không đi vào, anh lúc này mới ngẩng đầu nhìn lên.
Thì ra người đụng phải anh chính là Trì Châu.
Anh ấy nhìn anh, môi hơi nhếch lên nói:
“Anh Cấn, phiền anh có thể nói chuyện với tôi một lát không?”
Cẩn Niên lạnh lùng nói:
“Liên quan tới vợ tôi?”
Trì Châu bình thản gật đầu.
Cấn Niên hỏi tiếp:
“Về bệnh tình?”
Trì Châu lắc đầu, thành thật nói:
“Không phải, là chuyện riêng”
Cẩn Niên nghe thế, giọng càng lạnh:
“Vậy thì không cần.”
Sau đó anh định bước đi nhưng Trì Châu vẫn không chịu nhường đường:
“Anh vốn dĩ không có tình cảm với An An. Tại sao anh không ly hôn đi? Vừa giải thoát cho cô ấy, vừa lấy lại được tự do cho bản thân mình? Chẳng lẽ anh định sống cả đời với một người mình chẳng hề có tình cảm sao? Cứ làm tổn thương An An mãi như vậy sao?”
Không khí xung quanh đột nhiên giảm xuống, luồng sát khí cũng xuất hiện càng nhiều.
Mặt mày Cấn Niên đen lại, cơn tức giận trong lòng anh đột nhiên bộc phát.
Anh dùng ánh mắt sắc nhọn nhìn thẳng trực tiếp vào mắt Trì Châu lạnh lùng nói:
“Cậu là gì của cô ấy?”
Trì Châu cũng bình tĩnh không kém, anh ấy nói:
“Bạn thân.”
Cẩn Niên nhếch môi khinh thường, anh giở giọng mỉa mai:
“Cậu có chắc là bản thân cậu chỉ xem vợ tôi là bạn thân hay không?”
Nhưng ở bệnh viện thì có gì để làm, không bấm điện thì cũng là đọc sách, không nữa chỉ có thể ngồi xem TV.
Ngồi xem TV hơn mười lăm phút, chỉ có ma ở chung phòng cô mới biết cô là đã đổi hơn một chục kênh nhưng vẫn không tìm được chương trình nào đủ sức hấp dẫn.
Cô ngáp lên ngáp xuống hơn một chục lần, lúc cô còn đang định tắt TV để ngủ thêm một giấc.
Cấn Niên tay xách nách mang đi vào, Trương Tuệ An đơ ra nhìn chằm chằm anh bằng một con mắt kì thị.
Cô lên tiếng hỏi:
“Anh dọn vào đây ở luôn sao? Làm gì mà mang nhiều thứ dữ vậy, tôi có phải sống ở đây suốt đời đâu.” ở
Cẩn Niên không nói gì, chỉ đi tới đặt mấy túi đồ xuống bàn, sau đó mang bó hoa cẩm tú cầu đi tới trước mặt cô.
Anh thấp giọng, có chút khàn khàn:
“Tặng cô.”
Trương Tuệ An phút chốc đỏ mặt, ngơ ngác nhìn bó hoa cẩm tú cầu đang ở trước mặt liền có hàng trăm suy nghĩ:
Quát đờ phắc?
Hoa cẩm tú cầu? Là ý gì đây?
Nhìn cái tên lạnh lùng như tảng băng ở ngoài Nam Cực cũng biết mua hoa tặng người khác hả trời?
Có khi nào tên này là thấy mình đẹp gái, dễ thương, hiểu chuyện, ngoan ngoãn nên mới bắt đầu rung động với mình không?
Cẩn Niên thấy cô không nhận, sợ là cô ngại đành bổ sung thêm một câu:
“Cô đừng nghĩ nhiều, đây chỉ là tôi muốn chúc mừng cô đã tỉnh lại thôi”
Trương Tuệ An giật mình cắt ngang suy nghĩ, đưa mắt trừng anh, hừ lạnh:
“Ai nghĩ gì?”
Cô đưa tay nhận lấy, xoay mặt qua cửa sổ lí nhí nói:
“Cảm ơn.”
Cấn Niên hơi nhướng môi cười, anh xoay người lại đi tới bàn để dọn thức ăn ra cho cô.
Trương Tuệ An quay đầu nhìn thấy hộp súp bào ngư mà cô yêu thích, cơn buồn ngủ khi nãy lập tức bị đánh bay.
Từ lúc tỉnh dậy đến giờ, mặc dù Trì Châu đã nói là cô không cần phải kiêng cữ gì cả nhưng vì sợ nên bà chỉ cho cô ăn mỗi cháo trắng.
Cô hề từ bé đến bây giờ cô chả thích ăn cháo tẹo nào, nhất là cháo trắng.
Nhạt nhẽo, vô vị cứ như nước lã.
Cấn Niên mang hộp súp đến cho cô, Trương Tuệ An tinh thần vui vẻ, phấn chấn ngồi thẳng dậy nhận lấy.
Anh kéo ghế bên cạnh, lặng lẽ ngồi xuống.
Trương Tuệ An thỏa mãn, từ tốn ăn từng muỗng, cả quá trình đều không chú ý đến anh ở bên cạnh vẫn luôn không rời mắt khỏi người mình.
Vì hộp súp bào ngư mà quản gia Lý chuẩn bị cho cô rất to, cô làm sao mà ăn hết được.
Ngay lúc này, cô mới ngẩng đầu nhìn lên liền đụng phải ánh mắt của anh đang nhìn cô.
Trương Tuệ An hoài nghi:
“Mặt tôi dính gì sao?”
Cẩn Niên lắc đầu không nói gì.
Trương Tuệ An bĩu môi, mắng thầm:
“Đồ kiệm lời.”
Chợt cô nhìn lại hộp súp bào ngư vẫn còn hơn một nửa nhưng bụng cô đã rất no rồi.
Chợt cô nghĩ tới anh.
Nhưng mà..
Đột nhiên cô thở dài, ủ rũ.
Nếu mà nói thẳng là ‘tôi no rồi, anh có thể ăn giúp tôi không thì chẳng khác nào là cô đang bảo anh ăn đồ thừa của mình cả
Cấn Niên từ nãy đến giờ vẫn luôn chú ý đến biểu cảm trên mặt của cô.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Từ thích thú, vui vẻ, đến thỏa mãn bây giờ lại biến thành ủ rũ.
Anh nhíu mày nghĩ trong bụng.
Người gì mà tâm trạng lên xuống thất thường, thay đổi còn hơn cả thời tiết nữa.
Trương Tuệ An cắn môi nghĩ ngợi một chút, sau đó đột nhiên cô mỉm cười, nhìn anh bằng cặp mắt ngây thơ hỏi:
“Anh đã ăn gì chưa?”
Cẩn Niên lắc đầu, giọng có chút khăn:
“Vẫn chưa nhưng tôi không đói.”
Nghe câu trả lời của anh, vẻ mặt của cô càng nham hiểm hơn. Nụ cười trên môi cô cũng sáng lên.
Cô đưa hộp lên trước mặt anh nói:
“Vậy anh ăn chung với tôi đi, tôi đã ăn xong một nửa rồi. Phần còn lại này anh ăn đi.”
Cẩn Niên nhàn nhạt nói:
“Đây không phải là món cô thích sao? Cô cứ ăn đi tôi không đói.”
Trương Tuệ An giả vờ quan tâm nói:
“Anh đừng quên là mình bị đau bao tử đó nhé? Anh cứ bỏ bữa hoài như vậy sẽ không tốt đâu.”
Cẩn Niên nhếch môi cười nói:
“Cô là đang lo lắng cho tôi sao?”
Trương Tuệ An nhún vai, thản nhiên nói:
“Tất nhiên, tôi đang lo là anh mà có mệnh hệ gì sau này tôi sẽ trở thành một góa phụ đó.”
Cẩn Niên cười nhẹ, không nói gì nữa đưa tay nhận lấy hộp súp từ tay cô.
Trương Tuệ An thấy mình quá thông minh, không khỏi cười khúc khích.
Chợt cô nhìn qua bàn, thấy vẫn còn rất nhiều túi đồ khác nhau. Cô nhíu mày hỏi:
“Anh mang gì mà nhiều vậy?”
Cẩn Niên nhướn mi nhìn lên nói:
“Là gối ôm và đồ chơi lắp ráp của cô.”
Trương Tuệ An hơi sốc, cô buột miệng nói:
“Vãi? Anh định dọn hết đồ đến bệnh viện cho tôi ở cả đời à? Thưa anh hai, tôi là chỉ ở lại đây theo dõi tình hình có 2 ngày thôi.”
Đợi khi cô lảm nhảm xong, Cẩn Niên cũng đã ăn xong hộp súp bào ngư.
Anh đứng dậy dọn dẹp, sau đó mang gối ôm đi tới đặt bên cạnh cô nói:
“Không phải khi ngủ cô luôn ôm gối ôm sao? Tôi chỉ sợ tối cô không có gối ôm sẽ bị mộng du mà té xuống đất đó.”
Trương Tuệ An: “”
Trương Tuệ An nổi máu.
Người này là đang mỉa mai cô sao?
Tên này làm gì có dấu hiệu có tình cảm với cô chứ, tên này chính là có thù rất lớn với cô thì mới đúng!!!
Trương Tuệ An đang định cãi nhau với anh, bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa.
Cẩn Niên và cô đồng loạt nhìn ra ngoài.
Cô nói to:
“Ai đấy? Vào đi.”
Cửa phòng mở ra, Khúc Nghi đã bỏ mặt Giang Thanh mà đã nhanh chóng chạy vào ôm lấy Trương Tuệ An lo lắng, mếu máo nói:
“Cậu làm tớ lo chết mất.”
“Lúc nghe tin từ Trì Châu, tớ và Giang Thanh đã phải sắp xếp công việc nhanh nhất có thể nên bây giờ mới đến được đó.”
Trương Tuệ An cảm động:
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Hai người làm tớ cảm động quá.”
Giang Thanh xách giỏ trái cây đi đến đặt trên tủ bên cạnh giường của cô.
Giang Thanh nhìn Cẩn Niên gật đầu một cái xem như chào hỏi cho có lệ sau đó mời dời mắt nhìn Trương Tuệ An nói:
“Còn phải nói à, bạn gái tớ từ lúc nghe tin của cậu đã sốt ruột làm cái gì cũng hỏng nên tới tận bây giờ mới tới đó.”
Khúc Nghi lườm Giang Thanh gắn giọng nói:
“Anh muốn chết sao?”
Giang Thanh dưới sự áp bức đến từ vị trí nóc nhà nên chỉ đành ngậm ngùi khóa mõm lại.
Trương Tuệ An nhìn hai người bĩu môi nói:
“Tớ cũng có bị sao đâu chứ chỉ là tụt canxi chút thôi.”
Khúc Nghi búng vào giữa trán cô khiến cô đau đớn kêu lên:
“AAA..sao cậu búng trán tớ? Nó đỏ lên rồi nè!!”
Khúc Nghi hừ lạnh, hai tay chống nạnh nói:
“Cậu còn giấu? Trì Châu đã nói hết cho tớ biết rồi hiện tại vẫn chưa xác định được bệnh mà cậu đang gặp phải. Nhưng mà dù sao thì mong là nó sẽ không phải là căn bệnh xấu.
Trương Tuệ An cười mỉm, chắc ăn nói:
“Tất nhiên là không sao rồi.”
Cẩn Niên từ lúc thấy hai người kia đi vào, để không làm phiền cô nói chuyện.
Anh đã đi ra khỏi phòng bệnh, anh ghé vào nhà vệ sinh nam để rửa tay.
Lúc đi ra, anh đụng phải một người đang bước vào.
Cẩn Niên cau mày, theo thói quen lùi lại một bước để phải áo của mình cũng để cho người nọ không gian bước vào.
Nhưng người kia vẫn không đi vào, anh lúc này mới ngẩng đầu nhìn lên.
Thì ra người đụng phải anh chính là Trì Châu.
Anh ấy nhìn anh, môi hơi nhếch lên nói:
“Anh Cấn, phiền anh có thể nói chuyện với tôi một lát không?”
Cẩn Niên lạnh lùng nói:
“Liên quan tới vợ tôi?”
Trì Châu bình thản gật đầu.
Cấn Niên hỏi tiếp:
“Về bệnh tình?”
Trì Châu lắc đầu, thành thật nói:
“Không phải, là chuyện riêng”
Cẩn Niên nghe thế, giọng càng lạnh:
“Vậy thì không cần.”
Sau đó anh định bước đi nhưng Trì Châu vẫn không chịu nhường đường:
“Anh vốn dĩ không có tình cảm với An An. Tại sao anh không ly hôn đi? Vừa giải thoát cho cô ấy, vừa lấy lại được tự do cho bản thân mình? Chẳng lẽ anh định sống cả đời với một người mình chẳng hề có tình cảm sao? Cứ làm tổn thương An An mãi như vậy sao?”
Không khí xung quanh đột nhiên giảm xuống, luồng sát khí cũng xuất hiện càng nhiều.
Mặt mày Cấn Niên đen lại, cơn tức giận trong lòng anh đột nhiên bộc phát.
Anh dùng ánh mắt sắc nhọn nhìn thẳng trực tiếp vào mắt Trì Châu lạnh lùng nói:
“Cậu là gì của cô ấy?”
Trì Châu cũng bình tĩnh không kém, anh ấy nói:
“Bạn thân.”
Cẩn Niên nhếch môi khinh thường, anh giở giọng mỉa mai:
“Cậu có chắc là bản thân cậu chỉ xem vợ tôi là bạn thân hay không?”
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro