Tôi Thích Cô
Cus.02
2025-01-05 15:49:34
Trì Châu với vẻ bình tĩnh phì cười một tiếng hỏi ngược lại Cẩn Niên:
“Ý anh là gì?”
Cẩn Niên nhếch môi, dùng ánh mắt khinh thường nhìn Trì Châu:
“Cậu nên nhớ tôi cũng là đàn ông, chỉ cần nhìn qua ánh mắt của cậu tôi dù có bị thiểu năng cũng có thể hiểu được đấy, bác sĩ Trì!”
Trì Châu cụp mắt xuống, thái độ vô cùng bình tĩnh.
Anh ấy biết, chuyện anh yêu thầm Trương Tuệ An chắc chắn không thể giấu lâu được.
Nhưng mà điều khiến anh ấy bất ngờ chính là vì Cẩn Niên chỉ gặp anh vài lần đã nhận ra anh ấy thích cô.
Duy nhất chỉ có cô, suốt bao nhiêu năm lại chẳng hề nhận ra được tấm chân tình của anh ấy..
Trì Châu cười nhạt.
Đau nhỉ ?
Cẩn Niên không nhận được câu trả lời càng chứng minh được một điều.
Tất cả suy đoán của anh đều đúng và người trước mặt hiện tại chính là tình địch của anh.
Anh tiến lên một bước, phủi nhẹ vai áo của Trì Châu.
Anh nhếch môi, mắt liếc nhẹ, kiêu ngao nói:
“Chắc phải khiến cho bác sĩ Trì thất vọng rồi. Tôi và vợ vốn không có ý định ly hôn.”
Trì Châu cau mày, trừng to mắt, tức giận nói:
“Anh không yêu cô ấy thì tại sao phải cứ giữ cô ấy bên cạnh vậy chứ ?”
Cẩn Niên đảo mắt, nhàm chán nói:
“Ai nói với cậu tôi không yêu cô ấy? Không ai nói thì chẳng lẽ cậu có bảo bối của Doraemon sao đó dùng đèn pin thu nhỏ cơ thể. Sau đó, đi vào tim của tôi xem có vợ tôi trong đó hay không sao? Để tôi nói cho bác sĩ Trì biết, anh nên lo cho gia đình của anh đi, An An là vợ của tôi, tôi dư sức lo cho cô ấy”
Trì Châu cứng họng.
Nói xong Cấn Niên hất vai của anh ấy để đi ra ngoài.
Cơn bực mình của anh vẫn không hề giảm xuống tẹo nào. Nghĩ sao mà bảo anh đi ly hôn với vợ mình?
Cẩn Niên anh là ai?
Vợ anh là Trương Tuệ An, ly hôn cái rắm gì.
Anh còn đang lên kế hoạch để có được tình cảm của cô mà nay lại có người kêu anh buông tay để cô được tự do.
Anh cười mỉa mai, nói thầm:
“Tự do cái con khỉ.
Lúc quay trở về phòng, anh thấy chỉ có mình cô đang ngồi trên giường xem phim.
Trương Tuệ An ngẩng đầu lên nhìn anh, cô ngạc nhiên hỏi:
“Anh không phải là đi về rồi hả?”
Cẩn Niên lắc đầu, nói:
“Không, chỉ là muốn để cô thoải mái nói chuyện với bạn bè thôi.”
Trương Tuệ An: “.”
Cẩn Niên đi đến bàn ngồi xuống, anh lấy laptop của mình ra để trên bàn để làm việc.
Căn phòng bây giờ đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng của TV phát ra. Cả hai người ăn ý không ai nói chuyện với ai.
Trương Tuệ An thì cũng nhàm chán, nhiều lần còn định bắt chuyện với anh.
Nhưng khi vừa quay qua đụng phải khuôn mặt đang nghiêm túc lại việc của anh đành phải bỏ ý định đó.
Cấn Niên tất nhiên là biết.
Đến lần thứ N, cô quay qua nhìn anh đúng lúc anh cũng ngẩng đầu lên.
Theo phản xạ, cô ngay lập tức quay sang chỗ khác. Cẩn Niên nhíu mày hỏi:
“Cô cần gì sao?”
Trương Tuệ An lắc đầu, liếm môi hơi rén hỏi:
“Tôi chán quá, anh có thể..nói chuyện với tôi được hay không?”
Cấn Niên nghe cô nói, bình tĩnh đóng máy tính lại. Anh đứng dậy tiến lại gần cô.
Trương Tuệ An lùi về sau một chút, có hơi hoảng hốt nói:
“Anh làm gì đến gần vậy?”
Cấn Niên ngồi xuống ghế ở bên cạnh cô, anh thản nhiên nói:
“Không phải cô muốn nói chuyện sao?”
Trương Tuệ An khẽ nuốt nước bọt, hoài nghi mình nằm mơ mà hỏi:
“Được sao?”
Cấn Niên gật đầu.
Sao khi được cái gật đầu xác nhận từ anh, cô hít một hơi thật sâu nói:
“Vậy anh phải hứa với tôi là trả lời thành thật không được giấu diếm gì cả.
Cẩn Niên một lần nữa, gật đầu đồng ý.
Dường như cô vẫn không tin tưởng được anh, cô hất cằm nói:
“Vậy anh hứa đi.”
Cẩn Niên khàn giọng nói:
“Tôi hứa, tôi mà nói dối cô, tôi nguyện ra đường bị...
Chưa nói hết cô đã chồm lên chặn miệng anh.
Cô trừng mắt, quát lớn:
“Anh điên sao? Bao nhiêu cái hứa anh lại đi hứa ba cái quỷ gì không vậy?”
Cẩn Niên nhún vai:
“Vậy hứa như nào.”
Trương Tuệ An cong môi, vui vẻ nói:
“Vậy anh lặp lại theo tôi nha.”
“Tôi tên là Cẩn Niên, tôi hứa với Trương Tuệ An sẽ trả lời thành thật. Nếu lỡ miệng nói dối sẽ phải làm theo một nguyện vọng của Trương Tuệ An.”
Cô nói xong, thấy Cấn Niên vẫn còn ngồi ngơ ra liền kéo kéo tay anh thúc giục:
“Mau, mau nói đi.”
Cấn Niên thở dài, lặp lại lời cô nói:
“Tôi Cẩn Niên, tôi hứa với vợ tôi Trương Tuệ An là sẽ trả lời thành thật. Nếu nói dối sẽ thực hiện một nguyện vọng của vợ tôi.”
Nghe anh nói mà cô không khỏi đỏ mặt.
Vợ tôi?
Tên này điên sao?
Cẩn Niên mặt vẫn lạnh nhạt nói:
“Xong rồi, cô muốn hỏi gì?”
Trương Tuệ An vờ họ vài tiếng:
“Khụ khụ.”
Cô ngồi thẳng lên, nghiêm túc hỏi:
“Vậy anh kể cho tôi nghe về chuyện của anh và Tần Khuê được hay không? Tôi nghe bảo anh từng rất yêu cô ấy”
Hàng lông mày đậm Cẩn Niên bỗng chốc cau lại khiến cho Trương Tuệ An giật thót.
Chẳng lẽ vì cô nhắc đến nữ chính Tần Khuê nên anh tức giận?
Cô im lặng chờ đợi cơn thịnh nổ của anh.
Nhưng ngoài suy đoán của cô, lời anh nói lại khiến cô bất ngờ:
“Là ai nói với cô tôi rất yêu Tần Khuê?”
Nhìn biểu hiện bất ngờ trên gương mặt của cô làm anh tưởng cô không tin.
Cẩn Niên thở dài một tiếng nói:
“Mấy lời đồn như vậy chưa có tính xác thực, cô đừng tin”
Trương Tuệ An có chút thắc mắc, cô nhẹ nhàng hỏi:
“Vậy tại sao khi cưới tôi, anh lại ghét tôi chứ?”
Người đàn ông với dáng vẻ thản nhiên nhìn cô, giọng anh khàn nhẹ:
“Không phải là ghét, lúc đó tôi với cô chỉ vừa mới cưới nhau còn chưa kể tôi và cô cũng không có tình cảm với nhau nên mới như vậy.
“Còn chuyện Tần Khuê, tôi không yêu cô ta. Việc tôi nhiều lần giúp đỡ cô ta cũng chỉ là vì cảm thấy cô ta tội nghiệp. Dù bây giờ một người yêu cũ khác không phải Tần Khuê cần giúp đỡ, tôi đương nhiên vẫn sẽ giúp. Còn những lời đồn thổi, tin giả trên mạng lẫn bên ngoài đều không phải tôi, không đáng tin. Còn nữa, tôi nếu thật sự ghét cô thì không ai có thể ép tôi thực hiện cuộc hôn nhân này đâu.”
Ánh mắt Trương Tuệ An sững sờ.
Vậy..
Cốt truyện chắc chắn đã bị thay đổi 100%
Thấy khuôn mặt ngây thơ của cô đứng hình, Cấn Niên hơi cong môi cười.
Anh thật sự muốn nhéo vào hai cái má bánh bao của cô.
Khi anh đang ngắm nhìn cô một cách say mê, giọng nói ngọt ngào lần nữa vang lên:
“Vậy còn bây giờ? Anh thấy tôi như thế nào?”
Cô chớp chớp mắt nhìn anh, nhưng thấy lời mình vừa nói có chút không đúng:
“Ây, không phải. Ý tôi là bây giờ anh đã bắt đầu có cái nhìn khác về tôi chưa?”
Cấn Niên phì cười, gật đầu:
“Khác, thấy dễ thương, cứng đầu và bướng không chịu nổi.”
Trương Tuệ An phồng má, trợn mắt nói:
“Đây là anh đang khen hay chê tôi vậy?”
Cẩn Niên cười nói:
“Là khen, cô rất đáng yêu.”
Trương Tuệ An đỏ mắt, dùng hai tay che hai cái má bánh bao đang đỏ lên của mình.
Cô quay sang chỗ khác không thèm nhìn anh.
Cô thấp giọng nói:
“Nói xạo.”
Ý cười trên mặt của Cẩn Niên càng lan rộng ra, anh thành thật nói:
“Tôi không biết nói dối, cô quả thật rất đáng yêu khiến người ta không nhịn được.”
Trương Tuệ An thấy có gì không ổn xoay sang, khuôn mặt cô hoảng sợ hỏi:
“Anh..ý anh là sao?”
Ánh mắt anh đột nhiên dịu lại, khuôn mặt trở nên nghiêm túc.
Anh nhìn thẳng vào mắt của cô nói:
“Như ý cô hiểu thôi, tôi thích cô.”
“Ý anh là gì?”
Cẩn Niên nhếch môi, dùng ánh mắt khinh thường nhìn Trì Châu:
“Cậu nên nhớ tôi cũng là đàn ông, chỉ cần nhìn qua ánh mắt của cậu tôi dù có bị thiểu năng cũng có thể hiểu được đấy, bác sĩ Trì!”
Trì Châu cụp mắt xuống, thái độ vô cùng bình tĩnh.
Anh ấy biết, chuyện anh yêu thầm Trương Tuệ An chắc chắn không thể giấu lâu được.
Nhưng mà điều khiến anh ấy bất ngờ chính là vì Cẩn Niên chỉ gặp anh vài lần đã nhận ra anh ấy thích cô.
Duy nhất chỉ có cô, suốt bao nhiêu năm lại chẳng hề nhận ra được tấm chân tình của anh ấy..
Trì Châu cười nhạt.
Đau nhỉ ?
Cẩn Niên không nhận được câu trả lời càng chứng minh được một điều.
Tất cả suy đoán của anh đều đúng và người trước mặt hiện tại chính là tình địch của anh.
Anh tiến lên một bước, phủi nhẹ vai áo của Trì Châu.
Anh nhếch môi, mắt liếc nhẹ, kiêu ngao nói:
“Chắc phải khiến cho bác sĩ Trì thất vọng rồi. Tôi và vợ vốn không có ý định ly hôn.”
Trì Châu cau mày, trừng to mắt, tức giận nói:
“Anh không yêu cô ấy thì tại sao phải cứ giữ cô ấy bên cạnh vậy chứ ?”
Cẩn Niên đảo mắt, nhàm chán nói:
“Ai nói với cậu tôi không yêu cô ấy? Không ai nói thì chẳng lẽ cậu có bảo bối của Doraemon sao đó dùng đèn pin thu nhỏ cơ thể. Sau đó, đi vào tim của tôi xem có vợ tôi trong đó hay không sao? Để tôi nói cho bác sĩ Trì biết, anh nên lo cho gia đình của anh đi, An An là vợ của tôi, tôi dư sức lo cho cô ấy”
Trì Châu cứng họng.
Nói xong Cấn Niên hất vai của anh ấy để đi ra ngoài.
Cơn bực mình của anh vẫn không hề giảm xuống tẹo nào. Nghĩ sao mà bảo anh đi ly hôn với vợ mình?
Cẩn Niên anh là ai?
Vợ anh là Trương Tuệ An, ly hôn cái rắm gì.
Anh còn đang lên kế hoạch để có được tình cảm của cô mà nay lại có người kêu anh buông tay để cô được tự do.
Anh cười mỉa mai, nói thầm:
“Tự do cái con khỉ.
Lúc quay trở về phòng, anh thấy chỉ có mình cô đang ngồi trên giường xem phim.
Trương Tuệ An ngẩng đầu lên nhìn anh, cô ngạc nhiên hỏi:
“Anh không phải là đi về rồi hả?”
Cẩn Niên lắc đầu, nói:
“Không, chỉ là muốn để cô thoải mái nói chuyện với bạn bè thôi.”
Trương Tuệ An: “.”
Cẩn Niên đi đến bàn ngồi xuống, anh lấy laptop của mình ra để trên bàn để làm việc.
Căn phòng bây giờ đã yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng của TV phát ra. Cả hai người ăn ý không ai nói chuyện với ai.
Trương Tuệ An thì cũng nhàm chán, nhiều lần còn định bắt chuyện với anh.
Nhưng khi vừa quay qua đụng phải khuôn mặt đang nghiêm túc lại việc của anh đành phải bỏ ý định đó.
Cấn Niên tất nhiên là biết.
Đến lần thứ N, cô quay qua nhìn anh đúng lúc anh cũng ngẩng đầu lên.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Theo phản xạ, cô ngay lập tức quay sang chỗ khác. Cẩn Niên nhíu mày hỏi:
“Cô cần gì sao?”
Trương Tuệ An lắc đầu, liếm môi hơi rén hỏi:
“Tôi chán quá, anh có thể..nói chuyện với tôi được hay không?”
Cấn Niên nghe cô nói, bình tĩnh đóng máy tính lại. Anh đứng dậy tiến lại gần cô.
Trương Tuệ An lùi về sau một chút, có hơi hoảng hốt nói:
“Anh làm gì đến gần vậy?”
Cấn Niên ngồi xuống ghế ở bên cạnh cô, anh thản nhiên nói:
“Không phải cô muốn nói chuyện sao?”
Trương Tuệ An khẽ nuốt nước bọt, hoài nghi mình nằm mơ mà hỏi:
“Được sao?”
Cấn Niên gật đầu.
Sao khi được cái gật đầu xác nhận từ anh, cô hít một hơi thật sâu nói:
“Vậy anh phải hứa với tôi là trả lời thành thật không được giấu diếm gì cả.
Cẩn Niên một lần nữa, gật đầu đồng ý.
Dường như cô vẫn không tin tưởng được anh, cô hất cằm nói:
“Vậy anh hứa đi.”
Cẩn Niên khàn giọng nói:
“Tôi hứa, tôi mà nói dối cô, tôi nguyện ra đường bị...
Chưa nói hết cô đã chồm lên chặn miệng anh.
Cô trừng mắt, quát lớn:
“Anh điên sao? Bao nhiêu cái hứa anh lại đi hứa ba cái quỷ gì không vậy?”
Cẩn Niên nhún vai:
“Vậy hứa như nào.”
Trương Tuệ An cong môi, vui vẻ nói:
“Vậy anh lặp lại theo tôi nha.”
“Tôi tên là Cẩn Niên, tôi hứa với Trương Tuệ An sẽ trả lời thành thật. Nếu lỡ miệng nói dối sẽ phải làm theo một nguyện vọng của Trương Tuệ An.”
Cô nói xong, thấy Cấn Niên vẫn còn ngồi ngơ ra liền kéo kéo tay anh thúc giục:
“Mau, mau nói đi.”
Cấn Niên thở dài, lặp lại lời cô nói:
“Tôi Cẩn Niên, tôi hứa với vợ tôi Trương Tuệ An là sẽ trả lời thành thật. Nếu nói dối sẽ thực hiện một nguyện vọng của vợ tôi.”
Nghe anh nói mà cô không khỏi đỏ mặt.
Vợ tôi?
Tên này điên sao?
Cẩn Niên mặt vẫn lạnh nhạt nói:
“Xong rồi, cô muốn hỏi gì?”
Trương Tuệ An vờ họ vài tiếng:
“Khụ khụ.”
Cô ngồi thẳng lên, nghiêm túc hỏi:
“Vậy anh kể cho tôi nghe về chuyện của anh và Tần Khuê được hay không? Tôi nghe bảo anh từng rất yêu cô ấy”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hàng lông mày đậm Cẩn Niên bỗng chốc cau lại khiến cho Trương Tuệ An giật thót.
Chẳng lẽ vì cô nhắc đến nữ chính Tần Khuê nên anh tức giận?
Cô im lặng chờ đợi cơn thịnh nổ của anh.
Nhưng ngoài suy đoán của cô, lời anh nói lại khiến cô bất ngờ:
“Là ai nói với cô tôi rất yêu Tần Khuê?”
Nhìn biểu hiện bất ngờ trên gương mặt của cô làm anh tưởng cô không tin.
Cẩn Niên thở dài một tiếng nói:
“Mấy lời đồn như vậy chưa có tính xác thực, cô đừng tin”
Trương Tuệ An có chút thắc mắc, cô nhẹ nhàng hỏi:
“Vậy tại sao khi cưới tôi, anh lại ghét tôi chứ?”
Người đàn ông với dáng vẻ thản nhiên nhìn cô, giọng anh khàn nhẹ:
“Không phải là ghét, lúc đó tôi với cô chỉ vừa mới cưới nhau còn chưa kể tôi và cô cũng không có tình cảm với nhau nên mới như vậy.
“Còn chuyện Tần Khuê, tôi không yêu cô ta. Việc tôi nhiều lần giúp đỡ cô ta cũng chỉ là vì cảm thấy cô ta tội nghiệp. Dù bây giờ một người yêu cũ khác không phải Tần Khuê cần giúp đỡ, tôi đương nhiên vẫn sẽ giúp. Còn những lời đồn thổi, tin giả trên mạng lẫn bên ngoài đều không phải tôi, không đáng tin. Còn nữa, tôi nếu thật sự ghét cô thì không ai có thể ép tôi thực hiện cuộc hôn nhân này đâu.”
Ánh mắt Trương Tuệ An sững sờ.
Vậy..
Cốt truyện chắc chắn đã bị thay đổi 100%
Thấy khuôn mặt ngây thơ của cô đứng hình, Cấn Niên hơi cong môi cười.
Anh thật sự muốn nhéo vào hai cái má bánh bao của cô.
Khi anh đang ngắm nhìn cô một cách say mê, giọng nói ngọt ngào lần nữa vang lên:
“Vậy còn bây giờ? Anh thấy tôi như thế nào?”
Cô chớp chớp mắt nhìn anh, nhưng thấy lời mình vừa nói có chút không đúng:
“Ây, không phải. Ý tôi là bây giờ anh đã bắt đầu có cái nhìn khác về tôi chưa?”
Cấn Niên phì cười, gật đầu:
“Khác, thấy dễ thương, cứng đầu và bướng không chịu nổi.”
Trương Tuệ An phồng má, trợn mắt nói:
“Đây là anh đang khen hay chê tôi vậy?”
Cẩn Niên cười nói:
“Là khen, cô rất đáng yêu.”
Trương Tuệ An đỏ mắt, dùng hai tay che hai cái má bánh bao đang đỏ lên của mình.
Cô quay sang chỗ khác không thèm nhìn anh.
Cô thấp giọng nói:
“Nói xạo.”
Ý cười trên mặt của Cẩn Niên càng lan rộng ra, anh thành thật nói:
“Tôi không biết nói dối, cô quả thật rất đáng yêu khiến người ta không nhịn được.”
Trương Tuệ An thấy có gì không ổn xoay sang, khuôn mặt cô hoảng sợ hỏi:
“Anh..ý anh là sao?”
Ánh mắt anh đột nhiên dịu lại, khuôn mặt trở nên nghiêm túc.
Anh nhìn thẳng vào mắt của cô nói:
“Như ý cô hiểu thôi, tôi thích cô.”
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro