Xuyên Nhanh Ba Tuổi Rưỡi: Bánh Bao Nhỏ Ngọt Ngào Lại Mềm Mại

Võ Lâm Chí Tôn...

Ngận Thị Kiểu Tình

2025-01-03 22:16:40

Edit: Kim

Có rất nhiều cơ quan, bẫy rập tấn công liên tục, cây cối và núi giả cùng di chuyển, đủ loại ám khí tẩm độc bay ra với tốc độ cực nhanh.

Làm Nam Chi mệt mỏi mà ứng phó, trong khoảng thời gian ngắn phải phá trận pháp phức tạp như thế, Nam Chi không làm được nha.

Vậy phải làm sao bây giờ đây, chỉ có thể dùng sức lực phá bẫy, Nam Chi trực tiếp dùng nội lực phá hủy núi giả.

“Ầm ầm ầm……”

Núi đá vỡ tung, đá vụn văng tung tóe.

Nam Chi thu vào một ít ám khí tẩm độc, ném một cái, hướng về phía trán của Cảnh Đô Tuyên mà ném, nhìn dáng vẻ này là muốn giết chết Cảnh Đô Tuyên.

Trong chớp mắt, Cảnh Đô Tuyên gần như là trơ mắt nhìn ám khí bay về phía mình, hắn thậm chí còn không có cơ hội né tránh.

“Bang……”

Cảnh các chủ vung tay áo, quét sạch đám ám khí, leng keng rơi xuống, cắm sâu vào trong đất.

Trong nháy mắt, sau lưng Cảnh Đô Tuyên đã toát ra một tầng mồ hôi lạnh dính nhớp, nỗi sợ chết nảy sinh trong lòng, một loại sợ hãi chậm rãi dâng lên.

Tiện tì này thật sự muốn giết hắn.

Nam Chi thấy ám khí vô dụng, cũng không có thất vọng, cô cảm thấy Cảnh Đô Tuyên không thể nào chết dễ dàng như vậy được, rốt cuộc sau này Cảnh Đô Tuyên còn phải làm ác long bắt cóc công chúa, còn quá sớm.

Cho dù hắn có làm ra những việc xấu xa làm tổn thương nữ chính, cũng đều không có xảy ra chuyện gì.

Ở nơi này không có thiên lý báo ứng.

Mà nữ chính lại vì chuyện này mà bị trầm cảm, cả người không khỏe, thậm chí còn bởi vì mất đi trong sạch, mà bản thân xảy ra rất nhiều khúc mắc với vị hôn phu.

Cảnh Đô Tuyên thật sự có hại.

Cảnh Đô Tuyên sắp bị ám khí làm bị thương, lão cha đứng bên cạnh không thể mặc kệ được, nhưng mà trong nháy mắt đó, Nam Chi sử dụng hổ, nhảy dựng lên, mạnh mẽ vọt qua tường vây cao lớn.

“Geigei, núi xanh còn xanh, nước còn chảy, ta sẽ còn tới tìm ngươi, geigei, muội muội sẽ không quên ngươi.” Bóng dáng của Nam Chi đã biến mất, xa xa truyền đến một câu như vậy.

Con hổ như sinh ra đôi cánh, dùng tốc độ cực nhanh mà chui vào trong núi rừng.

“Tìm, tìm cho ta, sát thủ chia thành năm nhóm tìm cho ta, nhất định phải tìm thấy người.” Giọng của Cảnh các chủ có chút trầm xuống, nhưng rốt cuộc vẫn trầm ổn hơn Cảnh Đô Tuyên tuổi còn nhỏ.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


Mà Cảnh Đô Tuyên đã tức giận đến mức phát run, đôi mắt đỏ ngầu, tức đến mức sùi bọt mép, bị cha vỗ một cái vào lưng, mới khôi phục lại tinh thần, lại có chút mờ mịt mà nhìn cha.

Cảnh các chủ trầm giọng nói: “Không cần sa đà vào cảm xúc, chỉ có hại cho con mà thôi, một thứ đồ tiện tì, nếu con chú ý quá nhiều, sẽ chỉ làm con xem nhẹ bản lĩnh của mình.”

Giọng Cảnh Đô Tuyên run run, thậm chí còn không biết nên sử dụng từ ngữ nào để biểu đạt tâm trạng của mình, “Cha, một kẻ có giang mục châu, còn có nội lực thâm hậu, giang mục châu của nàng ta rốt cuộc là do trời sinh, hay là tự mình rèn luyện?”

Nàng ta vậy mà lại có năng lực rèn luyện ra giang mục châu, có thực lực như vậy, hành vi trong khoảng thời gian vừa qua quả thực là không thể hiểu được.

Ở trong mắt nàng, hắn giống như một kẻ diễn xiếc, nói không chừng trong lòng còn không biết đang cười nhạo thế nào đâu?

Thậm chí còn giả vờ tranh thủ sự tín nhiệm của hắn, nhưng tại sao bây giờ lại bại lộ, tới nơi này có mục đích gì.

“Cha, cha nói xem nàng ta có phải là gián điệp, tới thăm dò tình hình của Cảnh Hà Các hay không?”

Trong này thật sự có quá nhiều chỗ khúc mắc không thông, bởi vì có nội lực thâm hậu quấy nhiễu, làm hắn không thể nào hiểu được.

Cảnh các chủ phất tay với ám vệ, “Đi gọi người của xà bộ tới đây.”

Đứa nhỏ này là ai dâng tới, là xà bộ, là cái lão già chết tiệt Xà Côn kia.

Vốn dĩ còn cảm thấy hắn trung thành với Cảnh Hà Các mà giữ lại sử dụng, nhưng bây giờ xem ra, trên người hắn có một chút vấn đề.

Thậm chí Cảnh các chủ còn hoài nghi Xà Côn phản bội Cảnh Hà Các.

Đối với người phản bội Cảnh Hà Các, không thể giữ lại, cho dù có phải đuổi tới chân trời góc biển, cũng phải tru sát.

Đứa trẻ chạy thoát kia, thật sự cho rằng bản thân mình đã thoát rồi sao?

Ngây thơ, nàng ta hoàn toàn không biết gì về thực lực của Cảnh Hà Các cả.

Lão Xà đột nhiên bị gọi tới trang viện, trong lòng có chút nghi hoặc, là tình huống gì, chẳng lẽ đứa trẻ kia đã bị bại lộ.

Ôm tâm trạng thấp thỏm đi tới trang viện, nhìn thấy khí áp quanh thân các chủ vô cùng thấp, trong lòng tức khắc giật thót, cảm giác sởn tóc gáy lan tràn từ chân lên tới trán, trong nháy mắt, mồ hôi lạnh đã túa ra.

Từng bước một, giống như đang nhảy múa tới chỗ thần chết.

Không ổn, có gì đó không ổn, tiêu đời rồi.

Trong lòng lão Xà bồn chồn không ngừng, nhưng không thể trực tiếp bỏ chạy, một khi chạy, vậy chắc chắn phải chết.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


“Khặc khặc, Xà thúc, ngươi đúng là thúc thúc tốt của ta, đem thứ như vậy tặng cho ta, ngươi thật đúng là hào phóng.” Cảnh Đô Tuyên âm dương quái khí nói, làm lão Xà không hiểu ra sao, càng không dám sơ suất, hắn liên tục cáo tội.

Ngay đến cả chuyện gì đang xảy ra hắn cũng không biết.

Cảnh các chủ chính là muốn người ta chết, cũng phải chết cho rõ ràng, liền nói cho lão Xà biết chuyện hoang đường mà người hắn đưa tới làm ra.

Lão Xà lắng nghe, trợn mắt há mồm, khuôn mặt già nua phát ngốc, toàn thân đều là dáng vẻ ta là ai, ta đang ở đâu, ta phải làm cái gì bây giờ?

Quá mức hoang đường, vớ vẩn, thật sự không phải là trong truyện?

Đào Hoa có thể có bản lĩnh như vậy sao, đừng có chọc cười.

Nhưng nhìn thấy bộ dạng căm ghét hận không thể lột da của Cảnh Đô Tuyên, tuy rằng vớ vẩn, nhưng không thể không tin, cho dù là giả, lão Xà cũng biết mình không thể vô can.

Hắn lập tức quỳ xuống tỏ vẻ mình có thể lấy công chuộc tội, nhất định có thể bắt được kẻ phản nghịch kia, mang về cho các chủ và thiếu chủ xử lý.

Cảnh Đô Tuyên rất muốn giết lão Xà, nói đi nói lại người cũng là do lão Xà đưa tới, mới xảy ra những chuyện sau này.

Cảnh các chủ chỉ lạnh nhạt nói: “Không bắt được người, ngươi cũng không cần quay về nữa.”

“Rõ…….”

Giang hồ vốn dĩ đang êm ả, đột nhiên bị tạt một gáo nước sôi, trực tiếp bắn tung lên.

Bây giờ người trong giang hồ mỗi khi gặp mặt, sẽ đều khe khẽ nói nhỏ: “Ngươi có biết Cảnh Hà Các là tay sai của triều đình không…..”

Nếu đối phương lộ ra biểu cảm khiếp sợ, liền dùng ánh mắt khinh bỉ mà nhìn đối phương, ngươi cũng quá mức lỗi thời đi, tin tức chấn động như vậy mà cũng không biết sao?

Người kể chuyện trong khách điếm cũng đang kể chuyện về Cảnh Hà Các, Cảnh Hà Các lừa bán rất nhiều trẻ con, dùng đủ loại phương pháp tàn khốc tra tấn trẻ con trở thành sát thủ.

Những sát thủ đó không còn gọi là con người nữa, căn bản không còn một tia nhân tính, nhưng ghê tởm nhất vẫn là Cảnh Hà Các nha, làm người ta cốt nhục chia lìa, tra tấn người ta như thế.

Tiên sinh kể chuyện còn thêm mắm dặm muối, kể đủ loại loại tra tấn khủng khiếp làm người ta vừa nghe phải rít lên.

Nhà ai mà không có trẻ con nha, thật vất vả mới sinh ra được, nuôi nấng từng chút, lại bị người ta bắt đi tra tấn như vậy, nghĩ đến việc đó là con của chính mình, tâm can đều bị bẻ gãy, quả thực là đau đớn muốn chết.

Càng đáng sợ hơn chính là, thế lực hắc ám đáng sợ như vậy lại là thế lực của triều đình, sao có thể như vậy được?

Người trong giang hồ luôn yêu ghét rõ ràng, trừ ma vệ đạo, vốn dĩ đã không thích tay sai của triều đình, kết quả còn làm ra chuyện phát rồ như vậy.

Thật sự làm người ta đau lòng, cảm thấy những người tới cậy nhờ tay sai của triều đình chính là đang giúp triều đình phóng hỏa giết người.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Nhanh Ba Tuổi Rưỡi: Bánh Bao Nhỏ Ngọt Ngào Lại Mềm Mại

Số ký tự: 0