Xuyên Nhanh Ba Tuổi Rưỡi: Bánh Bao Nhỏ Ngọt Ngào Lại Mềm Mại
Võ Lâm Chí Tôn...
Ngận Thị Kiểu Tình
2025-01-03 22:16:40
Edit: Kim
Tay sai triều đình!
Nói như vậy, đúng là làm người Cảnh Hà Các chấn động, đặc biệt là những người có chức vụ thấp không rõ nguyên nhân tại sao, đột nhiên lại biết được, đứng đằng sau Cảnh Hà Các lại là triều đình.
Cái gì, Cảnh Hà Các thuộc về triều đình!
Chuyện này……
Người trong giang hồ đều cảm thấy Cảnh Hà Các có chút dơ bẩn, thậm chí là mất sạch nhân tính, vô cùng thần bí, bằng không đã bị coi là tà giáo mà bị diệt trừ.
Bây giờ lại nói với bọn họ, thế lực đằng sau vậy mà lại là triều đình.
Xong rồi, xong rồi!
Trái tim của những người có mặt đập thình thịch, tràn ngập sợ hãi, nhất định bọn họ sẽ bị giết người diệt khẩu.
Thời điểm Cảnh các chủ tới, liền nghe thấy một giọng nói non nớt như tiếng của một con chim nhỏ, nhưng lời nói ra toàn là những lời tru tâm.
Luôn mồm nói Cảnh Đô Tuyên chưa chiến đấu đã chạy trốn, giọng điệu đều là hận sắt không thành thép, nhưng mỗi một câu đều là phủ định Cảnh Đô Tuyên, chỉ sợ thời gian dài, Cảnh Đô Tuyên sẽ thật sự sinh ra tâm lý uể oải, sợ hãi.
Đặc biệt là, một đứa trẻ như vậy, thực lực hình như còn không yếu, thiên tư không tồi, đối với Cảnh Đô Tuyên mà nói, càng khó có thể vượt qua.
Tuổi tác của nàng ta còn nhỏ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sẽ vĩnh viễn đè trên đầu Cảnh Đô Tuyên, một khi nhớ tới một người như thế, đêm Cảnh Đô Tuyên sẽ không thể ngủ yên.
Thật sự là tâm tư âm ngoan, ác độc.
Như vậy, muốn đánh vỡ ngôn ngữ như vậy, cũng chỉ có thể nghiền nát người nói chuyện thành bùn, một người đã chết, cần phải để ý tới lời nói của một người đã chết không còn xương cốt hay sao, căn bản là không cần.
Nếu ngươi thật sự lợi hại như vậy, sẽ không phải chết.
Cảnh các chủ đeo mặt nạ dữ tợn xuất hiện, tất cả mọi người đều đồng loạt quỳ một gối chắp tay, “Cung nghênh các chủ.”
“Cha.” Sắc mặt của Cảnh Đô Tuyên rất khó coi, nửa khom lưng hành lễ với cha, nghĩ đến việc cha đã nghe thấy lời nói của tiện tì kia, da đầu hắn lập tức tê dại, không phải là sợ cha, mà là sợ cha thất vọng.
Trước kia Cảnh Đô Tuyên vẫn luôn là người thừa kế đủ tư cách, nhưng đột nhiên lại bị một đứa trẻ nhỏ hơn mình gần mười tuổi mắng mỏ.
Đây là chuyện Cảnh Đô Tuyên không thể chấp nhận được, Cảnh Đô Tuyên nào đã trải qua chuyện như vậy, ai dám chỉ vào mũi hắn mà mắng, không có người nào.
Cho dù là tên thái giám bất nam bất nữ kia, cũng phải cố kỵ thực lực và mặt mũi của cha, sẽ không nói ra những lời tru tâm như vậy.
Cảnh các chủ híp mắt, xuyên qua mặt nạ đánh giá đứa nhỏ này, phát hiện toàn thân nàng đều trong suốt, toàn thân có một tầng hơi thở vờn quanh, là nội lực.
Cho dù có không ngừng nói chuyện, cũng thời thời khắc khắc phòng bị, phóng thích nội lực bảo vệ chính mình.
Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, có thể phóng thích nội lực ra bên ngoài, chứng minh trước kia vẫn luôn có nội lực, cho dù có tu luyện nội lực từ trong bụng mẹ, cũng chưa chắc có thể tu luyện ra nội lực thâm hậu như vậy.
Nội lực như vậy chỉ có thể là kế thừa từ người khác, nhưng có trưởng bối như vậy, sao lại lưu lạc tới nước này.
Cảnh các chủ đương nhiên biết muốn trở thành một sát thủ đủ tư cách, cần phải rèn luyện như thế nào, cũng không biết, nàng ta vào xà bộ như thế nào.
Cảnh các chủ và Cảnh Đô Tuyên không hổ là cha con, trong đầu bọn họ có đủ thuyết âm mưu, cũng không loại trừ khả năng đứa trẻ này có kinh mạch dị thường, là loại tu luyện một ngày bằng người ta tu luyện thật lâu.
Nhưng chắc chắn không thể có một đứa trẻ nào giống như vậy, hơn nữa, tuổi tác của đứa trẻ còn rất nhỏ, đầu óc còn chưa thông suốt, tu luyện cái gì, một đứa trẻ cái gì cũng không hiểu thì ngồi tu luyện cái gì.
Một cường giả ra đời cũng không có dễ dàng như vậy.
Đủ loại suy nghĩ lướt qua đầu Cảnh các chủ, theo lý thuyết, nội lực như vậy, nếu Cảnh Hà Các có thể khống chế được mà nói, liền nâng cao thực lực của Cảnh Hà Các lên một bậc, nhưng một kẻ có tư tưởng phản nghịch như vậy không thể dùng, nói không chừng một lúc nào đó sẽ cắn lại một cái.
Huống hồ, nói nhiều lời tru tâm như vậy rồi, rõ ràng là muốn chèn ép Cảnh Đô Tuyên, làm Cảnh Đô Tuyên sinh ra tâm ma, người như vậy không thể giữ lại.
Cảnh các chủ nhẹ nhàng ra lệnh: “Giết nàng, không lưu lại một giọt máu.”
Không lưu lại một giọt máu, đó là muốn rút cạn máu trong cơ thể, chết đến mức không thể chết hơn, ngay cả thi thể cũng không còn.
Người có nội lực thâm hậu, sinh mệnh thật sự rất ngoan cường, so với người thường hẳn là phải chết vì bị thường, thì bọn họ lại có thể dựa vào nội lực để sống sót.
“Rõ.” Ám vệ lập tức ra tay với Nam Chi, bao vây lấy Nam Chi, Nam Chi nhảy dựng lên, dùng tốc độ cực nhanh nhảy ra khỏi vòng vây, xoay người ngồi lên lưng hổ, “Hẹn gặp lại, ca ca của ta.”
“Rống!”
Con hổ lập tức chạy về phía cửa, trên đường gặp phải người ngăn cản, đều bị con hổ đánh bật ra xa.
“Mở trận pháp…..”
Khóe mắt Cảnh Đô Tuyên như muốn nứt ra, rít gào nói: “Giết ả tiện tì này cho ta, giết nàng ta.”
Người này cần phải chết, chỉ chết vẫn không đủ làm Cảnh Đô Tuyên nguôi giận, phải dùng đủ loại khổ hình mới được.
Còn có một thân nội lực của nàng ta, sau lưng tiện tì như vậy lại có nội lực.
Mặc dù không thể phế đi võ công của nàng ta, cũng phải sử dụng một thân nội lực của nàng ta cho thật tốt.
Nam Chi làm mặt quỷ với Cảnh Đô Tuyên, “Ngươi thật là yếu, cả đời này ngươi đều là một con gà bệnh, cũng chỉ biết phô trương ở Cảnh Hà Các.”
“Ừm, ném vào hang rắn, đốt xác, phân thi, một cái đồ tể như ngươi cũng xứng trở thành cường giả sao, đồ tể, đồ tể, hehe.”
“Sao ngươi không tự xưng là đổ tể luôn đi, một kẻ đồ tể chỉ biết giết người nhà, không giết được cường giả chỉ biết giết kẻ yếu, người trong giang hồ đều khinh bỉ kẻ yếu đuối như ngươi.”
“Cảnh Hà Các là chó săn của triều đình, Cảnh Đô Tuyên và cha hắn phải quỳ xuống trước một tên thái giám.”
“Cảnh Hà Các bắt cóc rất nhiều đứa trẻ, dùng thủ đoạn tàn nhẫn huấn luyện bọn họ trở thành sát thủ.”
Nam Chi dùng hai tay làm thành một cái loa, giọng nói được nội lực truyền đi rất xa, tuyên truyền giác ngộ, toàn bộ trang viện đều bị âm thanh này làm cho chấn động, mọi người nghe thấy lời như vậy, thân thể đều cứng lại rồi.
Xong rồi xong rồi, bọn họ nghe thấy lời này, có thể sẽ bị các chủ giết chết hay không.
Hệ thống:……
Ngươi còn chưa chạy ra khỏi trang viện đâu, như thế nào đã trào phúng kẻ địch rồi.
Có thể nhìn ra được, đứa trẻ này đã nhịn rất lâu, hiện tại có cơ hội liền dùng sức thể hiện.
Im lặng, xem ra là không học được.
Cảnh các chủ rất bình tĩnh mà nói: “Chuyện ngày hôm nay, không được truyền ra một chữ, ta không hy vọng sẽ nghe thấy bất luận chút tiếng gió nào trong chốn võ lâm đâu.”
“Rõ.”
Nam Chi bị nhốt trong trận pháp, đủ loại bẫy rập cùng ám khí bay tới trước mặt.”
“Keng keng keng……”
Đây là tiếng ám khí và mũi tên đánh vào lá chắn vô hình.
“Ầm ầm ầm….”
Dưới tác dụng của cơ quan, cây cối và núi giả trước mặt Nam Chi di chuyển rất nhanh, thay đổi vị trí liên tục, làm người ta hoa cả mắt.
“A, a……”
Một trận tiếng kêu đau đớn đầy tuyệt vọng vang lên, Nam Chi quay đầu nhìn lại, ám vệ Cảnh Hà Các vậy mà lại bắt đầu giết chóc gã sai vặt và thị nữ bình thường.
Nam Chi:……
Tại sao các ngươi lại giết người của mình?
Nam Chi rất là khiếp sợ, nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ là phá bỏ cơ quan.
Tay sai triều đình!
Nói như vậy, đúng là làm người Cảnh Hà Các chấn động, đặc biệt là những người có chức vụ thấp không rõ nguyên nhân tại sao, đột nhiên lại biết được, đứng đằng sau Cảnh Hà Các lại là triều đình.
Cái gì, Cảnh Hà Các thuộc về triều đình!
Chuyện này……
Người trong giang hồ đều cảm thấy Cảnh Hà Các có chút dơ bẩn, thậm chí là mất sạch nhân tính, vô cùng thần bí, bằng không đã bị coi là tà giáo mà bị diệt trừ.
Bây giờ lại nói với bọn họ, thế lực đằng sau vậy mà lại là triều đình.
Xong rồi, xong rồi!
Trái tim của những người có mặt đập thình thịch, tràn ngập sợ hãi, nhất định bọn họ sẽ bị giết người diệt khẩu.
Thời điểm Cảnh các chủ tới, liền nghe thấy một giọng nói non nớt như tiếng của một con chim nhỏ, nhưng lời nói ra toàn là những lời tru tâm.
Luôn mồm nói Cảnh Đô Tuyên chưa chiến đấu đã chạy trốn, giọng điệu đều là hận sắt không thành thép, nhưng mỗi một câu đều là phủ định Cảnh Đô Tuyên, chỉ sợ thời gian dài, Cảnh Đô Tuyên sẽ thật sự sinh ra tâm lý uể oải, sợ hãi.
Đặc biệt là, một đứa trẻ như vậy, thực lực hình như còn không yếu, thiên tư không tồi, đối với Cảnh Đô Tuyên mà nói, càng khó có thể vượt qua.
Tuổi tác của nàng ta còn nhỏ, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sẽ vĩnh viễn đè trên đầu Cảnh Đô Tuyên, một khi nhớ tới một người như thế, đêm Cảnh Đô Tuyên sẽ không thể ngủ yên.
Thật sự là tâm tư âm ngoan, ác độc.
Như vậy, muốn đánh vỡ ngôn ngữ như vậy, cũng chỉ có thể nghiền nát người nói chuyện thành bùn, một người đã chết, cần phải để ý tới lời nói của một người đã chết không còn xương cốt hay sao, căn bản là không cần.
Nếu ngươi thật sự lợi hại như vậy, sẽ không phải chết.
Cảnh các chủ đeo mặt nạ dữ tợn xuất hiện, tất cả mọi người đều đồng loạt quỳ một gối chắp tay, “Cung nghênh các chủ.”
“Cha.” Sắc mặt của Cảnh Đô Tuyên rất khó coi, nửa khom lưng hành lễ với cha, nghĩ đến việc cha đã nghe thấy lời nói của tiện tì kia, da đầu hắn lập tức tê dại, không phải là sợ cha, mà là sợ cha thất vọng.
Trước kia Cảnh Đô Tuyên vẫn luôn là người thừa kế đủ tư cách, nhưng đột nhiên lại bị một đứa trẻ nhỏ hơn mình gần mười tuổi mắng mỏ.
Đây là chuyện Cảnh Đô Tuyên không thể chấp nhận được, Cảnh Đô Tuyên nào đã trải qua chuyện như vậy, ai dám chỉ vào mũi hắn mà mắng, không có người nào.
Cho dù là tên thái giám bất nam bất nữ kia, cũng phải cố kỵ thực lực và mặt mũi của cha, sẽ không nói ra những lời tru tâm như vậy.
Cảnh các chủ híp mắt, xuyên qua mặt nạ đánh giá đứa nhỏ này, phát hiện toàn thân nàng đều trong suốt, toàn thân có một tầng hơi thở vờn quanh, là nội lực.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cho dù có không ngừng nói chuyện, cũng thời thời khắc khắc phòng bị, phóng thích nội lực bảo vệ chính mình.
Đứa trẻ còn nhỏ như vậy, có thể phóng thích nội lực ra bên ngoài, chứng minh trước kia vẫn luôn có nội lực, cho dù có tu luyện nội lực từ trong bụng mẹ, cũng chưa chắc có thể tu luyện ra nội lực thâm hậu như vậy.
Nội lực như vậy chỉ có thể là kế thừa từ người khác, nhưng có trưởng bối như vậy, sao lại lưu lạc tới nước này.
Cảnh các chủ đương nhiên biết muốn trở thành một sát thủ đủ tư cách, cần phải rèn luyện như thế nào, cũng không biết, nàng ta vào xà bộ như thế nào.
Cảnh các chủ và Cảnh Đô Tuyên không hổ là cha con, trong đầu bọn họ có đủ thuyết âm mưu, cũng không loại trừ khả năng đứa trẻ này có kinh mạch dị thường, là loại tu luyện một ngày bằng người ta tu luyện thật lâu.
Nhưng chắc chắn không thể có một đứa trẻ nào giống như vậy, hơn nữa, tuổi tác của đứa trẻ còn rất nhỏ, đầu óc còn chưa thông suốt, tu luyện cái gì, một đứa trẻ cái gì cũng không hiểu thì ngồi tu luyện cái gì.
Một cường giả ra đời cũng không có dễ dàng như vậy.
Đủ loại suy nghĩ lướt qua đầu Cảnh các chủ, theo lý thuyết, nội lực như vậy, nếu Cảnh Hà Các có thể khống chế được mà nói, liền nâng cao thực lực của Cảnh Hà Các lên một bậc, nhưng một kẻ có tư tưởng phản nghịch như vậy không thể dùng, nói không chừng một lúc nào đó sẽ cắn lại một cái.
Huống hồ, nói nhiều lời tru tâm như vậy rồi, rõ ràng là muốn chèn ép Cảnh Đô Tuyên, làm Cảnh Đô Tuyên sinh ra tâm ma, người như vậy không thể giữ lại.
Cảnh các chủ nhẹ nhàng ra lệnh: “Giết nàng, không lưu lại một giọt máu.”
Không lưu lại một giọt máu, đó là muốn rút cạn máu trong cơ thể, chết đến mức không thể chết hơn, ngay cả thi thể cũng không còn.
Người có nội lực thâm hậu, sinh mệnh thật sự rất ngoan cường, so với người thường hẳn là phải chết vì bị thường, thì bọn họ lại có thể dựa vào nội lực để sống sót.
“Rõ.” Ám vệ lập tức ra tay với Nam Chi, bao vây lấy Nam Chi, Nam Chi nhảy dựng lên, dùng tốc độ cực nhanh nhảy ra khỏi vòng vây, xoay người ngồi lên lưng hổ, “Hẹn gặp lại, ca ca của ta.”
“Rống!”
Con hổ lập tức chạy về phía cửa, trên đường gặp phải người ngăn cản, đều bị con hổ đánh bật ra xa.
“Mở trận pháp…..”
Khóe mắt Cảnh Đô Tuyên như muốn nứt ra, rít gào nói: “Giết ả tiện tì này cho ta, giết nàng ta.”
Người này cần phải chết, chỉ chết vẫn không đủ làm Cảnh Đô Tuyên nguôi giận, phải dùng đủ loại khổ hình mới được.
Còn có một thân nội lực của nàng ta, sau lưng tiện tì như vậy lại có nội lực.
Mặc dù không thể phế đi võ công của nàng ta, cũng phải sử dụng một thân nội lực của nàng ta cho thật tốt.
Nam Chi làm mặt quỷ với Cảnh Đô Tuyên, “Ngươi thật là yếu, cả đời này ngươi đều là một con gà bệnh, cũng chỉ biết phô trương ở Cảnh Hà Các.”
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
“Ừm, ném vào hang rắn, đốt xác, phân thi, một cái đồ tể như ngươi cũng xứng trở thành cường giả sao, đồ tể, đồ tể, hehe.”
“Sao ngươi không tự xưng là đổ tể luôn đi, một kẻ đồ tể chỉ biết giết người nhà, không giết được cường giả chỉ biết giết kẻ yếu, người trong giang hồ đều khinh bỉ kẻ yếu đuối như ngươi.”
“Cảnh Hà Các là chó săn của triều đình, Cảnh Đô Tuyên và cha hắn phải quỳ xuống trước một tên thái giám.”
“Cảnh Hà Các bắt cóc rất nhiều đứa trẻ, dùng thủ đoạn tàn nhẫn huấn luyện bọn họ trở thành sát thủ.”
Nam Chi dùng hai tay làm thành một cái loa, giọng nói được nội lực truyền đi rất xa, tuyên truyền giác ngộ, toàn bộ trang viện đều bị âm thanh này làm cho chấn động, mọi người nghe thấy lời như vậy, thân thể đều cứng lại rồi.
Xong rồi xong rồi, bọn họ nghe thấy lời này, có thể sẽ bị các chủ giết chết hay không.
Hệ thống:……
Ngươi còn chưa chạy ra khỏi trang viện đâu, như thế nào đã trào phúng kẻ địch rồi.
Có thể nhìn ra được, đứa trẻ này đã nhịn rất lâu, hiện tại có cơ hội liền dùng sức thể hiện.
Im lặng, xem ra là không học được.
Cảnh các chủ rất bình tĩnh mà nói: “Chuyện ngày hôm nay, không được truyền ra một chữ, ta không hy vọng sẽ nghe thấy bất luận chút tiếng gió nào trong chốn võ lâm đâu.”
“Rõ.”
Nam Chi bị nhốt trong trận pháp, đủ loại bẫy rập cùng ám khí bay tới trước mặt.”
“Keng keng keng……”
Đây là tiếng ám khí và mũi tên đánh vào lá chắn vô hình.
“Ầm ầm ầm….”
Dưới tác dụng của cơ quan, cây cối và núi giả trước mặt Nam Chi di chuyển rất nhanh, thay đổi vị trí liên tục, làm người ta hoa cả mắt.
“A, a……”
Một trận tiếng kêu đau đớn đầy tuyệt vọng vang lên, Nam Chi quay đầu nhìn lại, ám vệ Cảnh Hà Các vậy mà lại bắt đầu giết chóc gã sai vặt và thị nữ bình thường.
Nam Chi:……
Tại sao các ngươi lại giết người của mình?
Nam Chi rất là khiếp sợ, nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ là phá bỏ cơ quan.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro