Xuyên Nhanh Ba Tuổi Rưỡi: Bánh Bao Nhỏ Ngọt Ngào Lại Mềm Mại

Võ Lâm Chí Tôn...

Ngận Thị Kiểu Tình

2025-01-03 22:16:40

Edit: Kim

Kiêu ngạo lại tự đại, Cảnh Đô Tuyên vẫn luôn sống trong môi trường được người ta săn đón, gặp phải một chút trở ngại nhỏ, đã muốn tìm kiếm một chút khẳng định và tự tin từ trên người một đứa trẻ.

Chỉ là quỳ xuống trước thái giám đã không thể chịu nổi, khó có thể chấp nhận khuất nhục như vậy.

Người chưa từng bị sỉ nhục, là không thể giải quyết được khi bị sỉ nhục.

Bây giờ Nam Chi lại cho hắn một sự sỉ nhục khác, cô cười hì hì nói: “Ca ca, ngươi thật sự quá yếu đuối nha, ngày nào cũng chỉ biết oán hận vì phải quỳ xuống trước thái giám, ngươi có biết không, có bao nhiêu đứa trẻ phải chết trong lúc huấn luyện, không có đồ ăn, phải giành ăn với chó, với dã thú.”

“Chúng ta bị bắt khỏi gia đình, chịu đựng tra tấn, chúng ta là những kẻ ti tiện trong miệng ngươi, tiện sao, ngươi dẫm lên thi cốt của người khác, hưởng thụ cực khổ của người khác mới là kẻ ti tiện.”

“Kẻ ti tiện, ca ca ngươi mới là kẻ ti tiện.” Trước kia miệng Nam Chi ngọt bao nhiêu, rót cho Cảnh Đô Tuyên bao nhiêu canh gà, bây giờ lại mắng khó nghe bấy nhiêu, trực tiếp cho Cảnh Đô Tuyên uống canh gà ôi thiu.

Cảnh Đô Tuyên tức giận đến mức máu dâng lên, yết hầu tanh ngọt, thiếu chút nữa đã phun ra, nhưng hắn cần phải chịu đựng, trước mặt nhiều người như vậy, là thiếu chủ của Cảnh Hà Các, không thể bị một đứa trẻ chọc tới mức hộc máu được.

Không thể bị một thứ đồ ti tiện, thứ đồ ti tiện đáng giận làm mất đi phong độ.

“Ca ca, có phải ngươi đang cảm thấy rất tức giận không?”

“Ca ca, ngươi tức giận thì cứ nói ra nha, ngươi không nói ra làm sao ta biết trong lòng ngươi nghĩ cái gì nha.”

“Ca ca, tuy rằng thực lực của ngươi yếu, nhưng ta sẽ không cười nhạo ngươi, rốt cuộc thiên phú của ngươi kém, thực lực yếu, phải lãng phí thời gian tạo dựng thanh danh, nhưng ca ca, ta không ghét bỏ ngươi.”

Nam Chi vừa nói, vừa lười biếng xoa đầu trấn an con hổ đang kích động, ánh mắt cô đảo quanh đầu Cảnh Đô Tuyên.

Nam Chi vẫn luôn kiềm chế cảm giác muốn xông lên đánh vỡ đầu chó của Cảnh Đô Tuyên.

Ừm, bây giờ có thể thực hiện, trong lòng Nam Chi miễn bàn là phấn khích tới cỡ nào, cô nắm chặt tay, dùng sức mũi chân tiến về phía Cảnh Đô Tuyên.

Bộ dạng hưng phấn không che giấu kia càng làm Cảnh Đô Tuyên phẫn nộ, cái đồ ti tiện này không cho rằng có thể đánh thắng được hắn đấy chứ?

Càng làm Cảnh Đô Tuyên cảm thấy bị mạo phạm đó là, cái đồ ti tiện này lại dám sinh ra lòng phản nghịch như vậy.

Sắc mặt Cảnh Đô Tuyên lạnh nhạt, lập tức tiến lên tiếp đòn, nửa thanh kiếm gãy được phủ lên một tầng nội lực, ‘đua’ một tiếng, kiếm khí nổ vang.

“A……” Nam Chi nghiêng người tránh kiếm khí, kiếm khí kia đánh lên vách tường, vách tường ầm một tiếng, sụp đổ.

Nam Chi nắm chặt tay, trong chớp mắt, tới gần Cảnh Đô Tuyên, hướng nắm đấm tới trên người Cảnh Đô Tuyên.

Đồng tử Cảnh Đô Tuyên co chặt, vội vàng khó khăn lui về phía sau tránh khỏi đòn công kích, nhưng toàn thân đã thấm đẫm mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


Thiếu chút nữa.

Chỉ thiếu chút nữa, hắn đã bị nàng ta đánh trúng.

Khủng bố tới cỡ nào!

Thời điểm bàn tay kia cọ qua gương mặt hắn, dòng khí làm cơ mặt hắn run rẩy, có một loại cảm giác chết lặng.

Chỉ cần một luồng khí đã làm mặt hắn tê dại, nếu một quyền này thật sự đánh lên người hắn, đầu hắn sẽ vỡ tung như một quả dưa hấu, nước văng tràn ra.

Ý thức được điểm này, sắc mặt của Cảnh Đô Tuyên càng trở nên khó coi, trong lòng dâng trào tức giận.

Cảnh Đô Tuyên chắc chắn sẽ không tin một đứa trẻ còn nhỏ như thế, trong khoảng thời gian ngắn đã tu luyện ra thực lực cường đại, nhỏ như thế, nhất định là có trưởng bối trực tiếp truyền nội lực của mình vào trong cơ thể đứa trẻ.

Có trưởng bối như vậy, đứa trẻ này có khả năng không phải là người thường.

Là ai, sau lưng nàng ta là ai?

Chẳng lẽ là lão Xà, nếu thật sự là lão Xà, như vậy hiện tại hắn muốn làm cái gì?

Lão Xà muốn tạo phản sao?

Có lẽ có thế lực lợi dụng lão Xà sắp xếp đứa trẻ này vào trong Cảnh Hà Các.

Mặt Cảnh Đô Tuyên âm trầm, trong lòng quay cuồng bởi đủ loại thuyết âm mưu.

Thậm chí còn cảm thấy có người nhìn trúng Cảnh Hà Các, muốn làm cái gì đó với Cảnh Hà Các.

Thậm chí còn cảm thấy cái đồ ti tiện này có thể là người của triều đình.

Cảnh Đô Tuyên trầm giọng hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai, là ai?”

Nam Chi xoay cổ tay, không vui nói: “Ca ca, ta là Đào Hoa nha, ta đã nói với ngươi mấy lần rồi, ta là Đào Hoa, ngươi làm sao lại không thể nhớ được, trước kia là số 15.”

Cảnh Đô Tuyên:……

Hắn vô cùng cáu kỉnh, “Ai hỏi tên ngươi là gì, ta hỏi ngươi, sau lưng ngươi là ai?”

Người sau lưng?

Nam Chi quay đầu nhìn phía sau mình, không có ai nha.

Nam Chi một lời khó nói hết lại cẩn thận hỏi: “Sau lưng ta thật sự có người sao?”

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});


Chẳng lẽ thế giới này cũng có ma sao?

Không phải là thế giới võ lâm sao, như thế nào còn có ma.

Cảnh Đô Tuyên, Cảnh Đô Tuyên tức chết rồi, con mẹ nó, đến lúc này còn giả ngây giả dại với ta.

Cảnh Đô Tuyên vung tay lên, tê tâm liệt phế hét lên với người trong bóng tối: “Giết nàng cho ta, chém thành tám mảnh.”

Bây giờ Cảnh Đô Tuyên vẫn là một thiếu niên, còn chưa dưỡng xong phong độ, bây giờ tức giận đã hoàn toàn khống chế tâm trí hắn, chỉ muốn người lừa gạt mình không được chết tử tế.

“Bá bá bá……”

Người đang ẩn nấp lập tức nhảy ra, bao vây lấy Nam Chi, thực lực của những người này không yếu, kỹ năng ẩn nấp mạnh mẽ, càng sẽ không tức giận giống thiếu chủ.

Nam Chi nhìn những người này, không thực sự muốn ra tay, mục tiêu của cô là Cảnh Đô Tuyên, nhưng Cảnh Đô Tuyên được rất nhiều người bảo vệ.

Nam Chi nói với Cảnh Đô Tuyên: “Ca ca, tại sao ngươi lại gọi người khác, huynh muội chúng ta đánh nhau tại sao phải gọi thêm người khác?”

Cảnh Đô Tuyên a một tiếng, phải nỗ lực hít sâu mới có thể áp chế phẫn nộ trong lòng.

Chỉ nghe giọng nói của nàng ta đã khiến hắn tức giận.

“Ồ, ta biết rồi, ngươi đánh không lại ta, liền gọi thêm nhiều người như vậy.” Vẻ mặt Nam Chi như bừng tỉnh ra, lại có chút khinh thường nói: “Ca ca, đến ta mà ngươi cũng không đánh lại được, yếu như vậy, còn muốn làm đệ nhất thiên hạ, còn muốn thoát khỏi việc làm tay sai của triều đình, trời còn chưa tối ngươi đã bắt đầu mơ mộng hão huyền, ca ca, ca ca, ngươi tỉnh lại đi.”

“Ngươi sợ khó khăn như vậy, vừa gặp khó khăn đã liền gọi người, ngươi như vậy là không được nha, ca ca, ngươi phải dũng cảm lên, gặp khó khăn không được sợ.”

“Dũng cảm lên ca ca, không sợ khó khăn, đánh với ta đi, sau này ngươi mới thể trở thành cường giả đệ nhất thiên hạ, ngươi ngay cả đến ta còn không đánh lại được, ngươi trở thành đệ nhất thiên hạ thế nào.”

“Đến ta ngươi còn không đánh lại được, về sau ngươi còn phải quỳ trước thái giám, làm tay sai của triều đình, ngươi thì tính là nam nhân gì, tính là nam nhân gì…..”

Nói xong lời cuối cùng, Nam Chi còn không nhịn được mà hát ngân nga.

Nam Chi nói năng rõ ràng, blah blah, những người khác hận không thể chui xuống khe nứt trên mặt đất, nghe thấy thiếu chủ bị người ta châm chọc như vậy, nói không chừng lúc sau sẽ giận chó đánh mèo lên bọn họ, vì không muốn bị truyền ra ngoài, như vậy có thể bọn họ sẽ phải chết.

Chỉ có người chết mới không nói, vĩnh viễn giữ bí mật.

Ngay cả ám vệ vây quanh Nam Chi cũng đều không nhịn được mà cúi đầu, bộ dạng như một tác phẩm điêu khắc.

Chết tiệt!

Con mẹ nó ngươi là ai, dám khiêu khích thiếu chủ như thế.

Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro

Nhận xét của độc giả về truyện Xuyên Nhanh Ba Tuổi Rưỡi: Bánh Bao Nhỏ Ngọt Ngào Lại Mềm Mại

Số ký tự: 0