Xuyên Nhanh Ba Tuổi Rưỡi: Bánh Bao Nhỏ Ngọt Ngào Lại Mềm Mại
Võ Lâm Chí Tôn...
Ngận Thị Kiểu Tình
2025-01-03 22:16:40
Edit: Kim
Bị Cảnh Đô Tuyên phá hủy một lần tiến gia, Nam Chi không thể không thử lại lần thứ hai, nhưng mãi không thể tiến vào trạng thái.
Nam Chi bực bội đem 18 đời tổ tông nhà Cảnh Đô Tuyên ra mắng một lần, hơn nữa còn nguyền rủa Cảnh Đô Tuyên uống nước tắc kẽ răng, ra cửa dẫm phải phân, cứt chim từ trên trời rơi xuống đầu.
Không phải ta có năng lực miệng quạ đen sao, hy vọng lần này có thể ứng nghiệm đi.
Đoán chừng oán niệm lần này của Nam Chi quá mức mạnh mẽ, Cảnh Đô Tuyên thật sự rất xui xẻo, bất luận làm cái gì cũng đều không thuận lợi.
Mặc quần áo bị bung chỉ, thời điểm ăn cơm, bị sặc, ho tới mức tê tâm liệt phế, nước mắt trào ra, thời điểm ra ngoài lại bị cứt chim rơi trúng trán, Cảnh Đô Tuyên không thể không tắm gội thay quần áo.
Bận rộn một trận xong, lại dẫm phải…. Phân chó.
Cảnh Đô Tuyên đã sụp đổ rồi, điên cuồng phát tiết lửa giận trong lòng, hoa viên là một mảnh hỗn loạn, hoa cỏ tỉ mỉ chăm sóc đều bị hủy hoại.
Nhưng mọi người dám nói không phục sao, chỉ phá hủy hoa cỏ đã là rất tốt rồi, không trừng phạt người đã là rất may mắn.
Có người chăm sóc Nam Chi, Nam Chi không thể rơi vào giấc ngủ dài được nữa, một khi Nam Chi ngủ quá lâu, lập tức sẽ bị đánh thức.
Nhìn thấy thiếu chủ đút cơm cho đứa trẻ này ăn, liền biết, trong lòng thiếu chủ, đứa trẻ này có địa vị rất cao.
Nam Chi rất mê mang nha, cũng chỉ có thể dùng thời gian rảnh rỗi đi tiếp xúc với hạt giống hoa lan u minh, thừa dịp ngủ, lại nỗ lực tiến vào trạng thái huyền diệu.
Ban ngày hận không thể ngủ tới trưa, nhưng buổi sáng chỉ cần ngủ quá 9 giờ, Nam Chi sẽ bị người ta đánh thức.
Hơn nữa, Cảnh Đô Tuyên còn tới thăm Nam Chi rất thường xuyên, chính là tới nghe Nam Chi rót canh gà, đặc biệt ở lúc Nam Chi rót canh gà, biểu cảm đặc biệt chân thành tha thiết, đặc biệt làm người ta tin tưởng, cảm thấy trên thế giới này, Cảnh Đô Tuyên là người lợi hại nhất.
Trên thế giới này không có chuyện gì là Cảnh Đô Tuyên không làm được.
Ở trong miệng Nam Chi, Cảnh Đô Tuyên chính là anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, là cường giả khai thiên lập địa.
Trong từng tiếng ‘ca ca tuyệt nhất, ca ca mạnh nhất’, cho dù Cảnh Đô Tuyên biết đây chỉ là lời nói vô tri của trẻ con, không chỉ vô tri mà còn có tự tin quá độ.
Nhưng khi con người ta chán nản, liền thấy mấy lời này không khác gì được tiêm máu gà, làm người ta không tự chủ được mà ảo tưởng về tương lai tốt đẹp.
Đặc biệt là trước kia Cảnh Đô Tuyên chưa từng được uống canh gà, chợt được tiếp xúc với canh gà như vậy, không thể cầm cự được nha.
Đặc biệt đối phương còn là một đứa trẻ, dùng dáng vẻ ngây thơ nhất, nói lời khen ngợi hùng hồn nhất, thật đúng là làm sao người ta có thể kháng cự được.
Đặc biệt là trong thế giới của đứa nhỏ này, chỉ có chính mình, hắn là cả thế giới của đứa trẻ.
Hẹp hòi như thế, làm người ta khinh thường như thế, nhưng lại làm người ta vui vẻ.
Nếu nàng ta đã nói chuyện dễ nghe như thế, vậy thì cứ giữ lại cho riêng mình, chờ tới khi vỗ mông ngựa xong, chính mình cảm thấy phiền chán, giết đi là được.
Nam Chi: Ngươi cút, không cần tới quấy rầy ta luyện võ!
Trong lòng Cảnh Đô Tuyên được rót đầy canh gà, vui vẻ mà rời đi, Nam Chi vội vàng sai thị nữ đi rót cho mình một chén nước, khát chết ta rồi, phải nói chuyện nhiều như vậy.
Kể từ khi Nam Chi học được cách im lặng, đã không còn lúc nào cũng nói chuyện, nhưng bây giờ cô phát hiện, nói chuyện thật sự là một việc mất sức, khiến người ta mệt mỏi.
Đặc biệt là phải nói đủ lời hay với người mà mình chán ghét, moi hết cõi lòng ra mà nói, Nam Chi sâu sắc cảm thấy mình phải luyện tập cách nói chuyện.
“Bang……”
Một bức màn vô hình bị phá vỡ, thế giới trong mắt Nam Chi lập tức thay đổi, chỉ cần liếc mắt một cái, tất cả đều hiện ra trong ý thức của Nam Chi.
Tạp chất trong cơ thể Nam Chi cũng bị đào thải ra ngoài, độc tố lúc trước bị hút vào trong cơ thể cũng được đào thải ra, các cơ quan bị tổn thương do độc tố cũng chậm rãi được chữa trị.
Nhưng mùi hương trên người thật sự quá thối, thị nữ không biết Nam Chi đã xảy ra chuyện gì, vội vàng đi chuẩn bị nước ấm rửa mặt, đồng thời đi báo tin cho Cảnh Đô Tuyên.
Đứa nhỏ này đột nhiên trở nên thối như thế, ghê tởm như thế, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó.
Cảnh Đô Tuyên tới, Nam Chi đã rửa mặt chải đầu xong, mặc vào một bộ cẩm y hoa phục, làn da trắng như tuyết, có một chút hồng, khí sắc cực tốt, đặc biệt dưới sự phù trợ của bộ quần áo sang trọng, thật sự giống một tiểu cô nương được nuôi trong gia đình quyền quý.
Tinh xảo đáng yêu.
Thật sự rất đẹp, nhưng Cảnh Đô Tuyên lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Nam Chi, đó là một đôi mắt trong veo, đen trắng rõ ràng, vô cùng trong suốt, cực kỳ linh hoạt, đứa trẻ dùng một đôi mắt lấp lánh như vậy để nhìn quanh, quả thực không thích hợp, nhưng đôi mắt này, chính là đẹp như thế, mỹ lệ như thế.
So với ánh mắt lúc trước dại ra, u ám, vô thần hoàn toàn không có chút tương đồng.
Đôi mắt này là như thế nào, trong sáng như vậy, trong suốt như loại pha lê thuần khiết nhất trên đời, Cảnh Đô Tuyên muốn đâm vào một đôi mắt như vậy.
Nhưng rất nhanh, Cảnh Đô Tuyên gần như ngơ ngác nói: “Mắt của ngươi đã khỏi rồi sao?”
Cảnh tượng này, Cảnh Đô Tuyên cảm thấy mình có thể đang nằm mơ, rõ ràng là bị trúng độc mù mắt, làm sao đột nhiên lại khỏi được?
Chẳng lẽ chính mình cảm thấy có chút đáng tiếc cho đôi mắt của đứa trẻ này, cho nên mới mơ như vậy, thật đúng là một giấc mộng kỳ lạ.
Cảnh Đô Tuyên lặng lẽ nhéo mu bàn tay mình một chút, cảm nhận được đau đớn, vẻ mặt có chút hoảng hốt, “Ngươi, đôi mắt của ngươi đã khỏi rồi?”
Làm sao có thể khỏi được, không thể nào khỏi được, đôi mắt đều đã đục ngầu, không phải là đen trắng rõ ràng, sáng ngời có thần như thế này!
Đây quả thực là kỳ tích, không thể tưởng tượng được.
Cho dù có là người ngu dốt cũng sẽ cảm thấy có chỗ không đúng, càng đừng nói là Cảnh Đô Tuyên.
Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi, tình huống ngoài tầm kiểm soát, không chịu khống chế như thế này, làm Cảnh Đô Tuyên vô cùng khó chịu, thậm chí còn có một loại cảm giác khủng hoảng.
Từ nhỏ đến lớn, không có việc gì là nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn, nhưng trong khoảng thời gian này, liên tiếp gặp phải rất nhiều chuyện, khiến tâm lý của Cảnh Đô Tuyên có chút sụp đổ.
Hắn thậm chí còn lạnh giọng hỏi lại: “Đôi mắt của ngươi làm sao mà khỏi?”
Nam Chi cười ha hả nói với Cảnh Đô Tuyên: “Ca ca, ca ca, đôi mắt của ta đã khỏi rồi, ta lại có thể nhìn thấy ca ca.”
Vẻ mặt của cô hưng phấn như một đóa hoa chậm rãi nở rộ, tràn đầy sức sống, cởi mở mà xinh đẹp.
Nhưng lại làm Cảnh Đô Tuyên rất khó chịu, “Đôi mắt của ngươi làm sao có thể khỏi?”
Chẳng lẽ là luôn giấu giếm hắn.
Tưởng tượng đến khả năng này, Cảnh Đô Tuyên liền muốn lột da cô.
Nam Chi nghiêng đầu, trên mặt lộ ra vẻ ngây thơ đáng yêu: “Mắt của ta đã khỏi, ta có thể nhìn thấy, ca ca, ngươi có vui không?”
Chất độc trực tiếp hủy đi đôi mắt như vậy, làm sao có thể khỏi được.
Nam Chi cười hì hì: “Đúng vậy, khỏi rồi, ca ca, tại sao ngươi lại không vui, vì sao còn tức giận?”
Nam Chi đột nhiên xụ mặt xuống, sâu kín nhìn Cảnh Đô Tuyên, “Ca ca, đôi mắt của muội khỏi, tại sao ngươi lại không vui?” Bộ dạng kia thật sự khiến mọi người xung quanh sững sờ, kinh hãi.
Bị Cảnh Đô Tuyên phá hủy một lần tiến gia, Nam Chi không thể không thử lại lần thứ hai, nhưng mãi không thể tiến vào trạng thái.
Nam Chi bực bội đem 18 đời tổ tông nhà Cảnh Đô Tuyên ra mắng một lần, hơn nữa còn nguyền rủa Cảnh Đô Tuyên uống nước tắc kẽ răng, ra cửa dẫm phải phân, cứt chim từ trên trời rơi xuống đầu.
Không phải ta có năng lực miệng quạ đen sao, hy vọng lần này có thể ứng nghiệm đi.
Đoán chừng oán niệm lần này của Nam Chi quá mức mạnh mẽ, Cảnh Đô Tuyên thật sự rất xui xẻo, bất luận làm cái gì cũng đều không thuận lợi.
Mặc quần áo bị bung chỉ, thời điểm ăn cơm, bị sặc, ho tới mức tê tâm liệt phế, nước mắt trào ra, thời điểm ra ngoài lại bị cứt chim rơi trúng trán, Cảnh Đô Tuyên không thể không tắm gội thay quần áo.
Bận rộn một trận xong, lại dẫm phải…. Phân chó.
Cảnh Đô Tuyên đã sụp đổ rồi, điên cuồng phát tiết lửa giận trong lòng, hoa viên là một mảnh hỗn loạn, hoa cỏ tỉ mỉ chăm sóc đều bị hủy hoại.
Nhưng mọi người dám nói không phục sao, chỉ phá hủy hoa cỏ đã là rất tốt rồi, không trừng phạt người đã là rất may mắn.
Có người chăm sóc Nam Chi, Nam Chi không thể rơi vào giấc ngủ dài được nữa, một khi Nam Chi ngủ quá lâu, lập tức sẽ bị đánh thức.
Nhìn thấy thiếu chủ đút cơm cho đứa trẻ này ăn, liền biết, trong lòng thiếu chủ, đứa trẻ này có địa vị rất cao.
Nam Chi rất mê mang nha, cũng chỉ có thể dùng thời gian rảnh rỗi đi tiếp xúc với hạt giống hoa lan u minh, thừa dịp ngủ, lại nỗ lực tiến vào trạng thái huyền diệu.
Ban ngày hận không thể ngủ tới trưa, nhưng buổi sáng chỉ cần ngủ quá 9 giờ, Nam Chi sẽ bị người ta đánh thức.
Hơn nữa, Cảnh Đô Tuyên còn tới thăm Nam Chi rất thường xuyên, chính là tới nghe Nam Chi rót canh gà, đặc biệt ở lúc Nam Chi rót canh gà, biểu cảm đặc biệt chân thành tha thiết, đặc biệt làm người ta tin tưởng, cảm thấy trên thế giới này, Cảnh Đô Tuyên là người lợi hại nhất.
Trên thế giới này không có chuyện gì là Cảnh Đô Tuyên không làm được.
Ở trong miệng Nam Chi, Cảnh Đô Tuyên chính là anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, là cường giả khai thiên lập địa.
Trong từng tiếng ‘ca ca tuyệt nhất, ca ca mạnh nhất’, cho dù Cảnh Đô Tuyên biết đây chỉ là lời nói vô tri của trẻ con, không chỉ vô tri mà còn có tự tin quá độ.
Nhưng khi con người ta chán nản, liền thấy mấy lời này không khác gì được tiêm máu gà, làm người ta không tự chủ được mà ảo tưởng về tương lai tốt đẹp.
Đặc biệt là trước kia Cảnh Đô Tuyên chưa từng được uống canh gà, chợt được tiếp xúc với canh gà như vậy, không thể cầm cự được nha.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Đặc biệt đối phương còn là một đứa trẻ, dùng dáng vẻ ngây thơ nhất, nói lời khen ngợi hùng hồn nhất, thật đúng là làm sao người ta có thể kháng cự được.
Đặc biệt là trong thế giới của đứa nhỏ này, chỉ có chính mình, hắn là cả thế giới của đứa trẻ.
Hẹp hòi như thế, làm người ta khinh thường như thế, nhưng lại làm người ta vui vẻ.
Nếu nàng ta đã nói chuyện dễ nghe như thế, vậy thì cứ giữ lại cho riêng mình, chờ tới khi vỗ mông ngựa xong, chính mình cảm thấy phiền chán, giết đi là được.
Nam Chi: Ngươi cút, không cần tới quấy rầy ta luyện võ!
Trong lòng Cảnh Đô Tuyên được rót đầy canh gà, vui vẻ mà rời đi, Nam Chi vội vàng sai thị nữ đi rót cho mình một chén nước, khát chết ta rồi, phải nói chuyện nhiều như vậy.
Kể từ khi Nam Chi học được cách im lặng, đã không còn lúc nào cũng nói chuyện, nhưng bây giờ cô phát hiện, nói chuyện thật sự là một việc mất sức, khiến người ta mệt mỏi.
Đặc biệt là phải nói đủ lời hay với người mà mình chán ghét, moi hết cõi lòng ra mà nói, Nam Chi sâu sắc cảm thấy mình phải luyện tập cách nói chuyện.
“Bang……”
Một bức màn vô hình bị phá vỡ, thế giới trong mắt Nam Chi lập tức thay đổi, chỉ cần liếc mắt một cái, tất cả đều hiện ra trong ý thức của Nam Chi.
Tạp chất trong cơ thể Nam Chi cũng bị đào thải ra ngoài, độc tố lúc trước bị hút vào trong cơ thể cũng được đào thải ra, các cơ quan bị tổn thương do độc tố cũng chậm rãi được chữa trị.
Nhưng mùi hương trên người thật sự quá thối, thị nữ không biết Nam Chi đã xảy ra chuyện gì, vội vàng đi chuẩn bị nước ấm rửa mặt, đồng thời đi báo tin cho Cảnh Đô Tuyên.
Đứa nhỏ này đột nhiên trở nên thối như thế, ghê tởm như thế, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó.
Cảnh Đô Tuyên tới, Nam Chi đã rửa mặt chải đầu xong, mặc vào một bộ cẩm y hoa phục, làn da trắng như tuyết, có một chút hồng, khí sắc cực tốt, đặc biệt dưới sự phù trợ của bộ quần áo sang trọng, thật sự giống một tiểu cô nương được nuôi trong gia đình quyền quý.
Tinh xảo đáng yêu.
Thật sự rất đẹp, nhưng Cảnh Đô Tuyên lại nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Nam Chi, đó là một đôi mắt trong veo, đen trắng rõ ràng, vô cùng trong suốt, cực kỳ linh hoạt, đứa trẻ dùng một đôi mắt lấp lánh như vậy để nhìn quanh, quả thực không thích hợp, nhưng đôi mắt này, chính là đẹp như thế, mỹ lệ như thế.
So với ánh mắt lúc trước dại ra, u ám, vô thần hoàn toàn không có chút tương đồng.
Đôi mắt này là như thế nào, trong sáng như vậy, trong suốt như loại pha lê thuần khiết nhất trên đời, Cảnh Đô Tuyên muốn đâm vào một đôi mắt như vậy.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nhưng rất nhanh, Cảnh Đô Tuyên gần như ngơ ngác nói: “Mắt của ngươi đã khỏi rồi sao?”
Cảnh tượng này, Cảnh Đô Tuyên cảm thấy mình có thể đang nằm mơ, rõ ràng là bị trúng độc mù mắt, làm sao đột nhiên lại khỏi được?
Chẳng lẽ chính mình cảm thấy có chút đáng tiếc cho đôi mắt của đứa trẻ này, cho nên mới mơ như vậy, thật đúng là một giấc mộng kỳ lạ.
Cảnh Đô Tuyên lặng lẽ nhéo mu bàn tay mình một chút, cảm nhận được đau đớn, vẻ mặt có chút hoảng hốt, “Ngươi, đôi mắt của ngươi đã khỏi rồi?”
Làm sao có thể khỏi được, không thể nào khỏi được, đôi mắt đều đã đục ngầu, không phải là đen trắng rõ ràng, sáng ngời có thần như thế này!
Đây quả thực là kỳ tích, không thể tưởng tượng được.
Cho dù có là người ngu dốt cũng sẽ cảm thấy có chỗ không đúng, càng đừng nói là Cảnh Đô Tuyên.
Sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi, tình huống ngoài tầm kiểm soát, không chịu khống chế như thế này, làm Cảnh Đô Tuyên vô cùng khó chịu, thậm chí còn có một loại cảm giác khủng hoảng.
Từ nhỏ đến lớn, không có việc gì là nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn, nhưng trong khoảng thời gian này, liên tiếp gặp phải rất nhiều chuyện, khiến tâm lý của Cảnh Đô Tuyên có chút sụp đổ.
Hắn thậm chí còn lạnh giọng hỏi lại: “Đôi mắt của ngươi làm sao mà khỏi?”
Nam Chi cười ha hả nói với Cảnh Đô Tuyên: “Ca ca, ca ca, đôi mắt của ta đã khỏi rồi, ta lại có thể nhìn thấy ca ca.”
Vẻ mặt của cô hưng phấn như một đóa hoa chậm rãi nở rộ, tràn đầy sức sống, cởi mở mà xinh đẹp.
Nhưng lại làm Cảnh Đô Tuyên rất khó chịu, “Đôi mắt của ngươi làm sao có thể khỏi?”
Chẳng lẽ là luôn giấu giếm hắn.
Tưởng tượng đến khả năng này, Cảnh Đô Tuyên liền muốn lột da cô.
Nam Chi nghiêng đầu, trên mặt lộ ra vẻ ngây thơ đáng yêu: “Mắt của ta đã khỏi, ta có thể nhìn thấy, ca ca, ngươi có vui không?”
Chất độc trực tiếp hủy đi đôi mắt như vậy, làm sao có thể khỏi được.
Nam Chi cười hì hì: “Đúng vậy, khỏi rồi, ca ca, tại sao ngươi lại không vui, vì sao còn tức giận?”
Nam Chi đột nhiên xụ mặt xuống, sâu kín nhìn Cảnh Đô Tuyên, “Ca ca, đôi mắt của muội khỏi, tại sao ngươi lại không vui?” Bộ dạng kia thật sự khiến mọi người xung quanh sững sờ, kinh hãi.
Bạn đang đọc truyện trên: DocTruyen.Pro